“Không phải vừa gặp nhau ở bệnh viện nửa tháng trước sao, Tiểu Bùi tổng, sao lại nói là “lâu” được?”
… Bệnh viện.
Bùi Nguyên Tuấn không thể không nhớ lại trải nghiệm nhục nhã khi bị bắt cóc nửa tháng trước được, những vết thương trên người cũng bắt đầu thấy đau trở lại.
Nét mặt gã đông cứng trong 30 giây, sau đó mới nặn ra một nụ cười cực kỳ giả tạo: “A ha ha ha, nói như thế thì phải cảm ơn sự giúp đỡ của các vị cảnh sát nửa tháng trước. Tôi nợ cảnh sát Lý một cái nợ ân tình, sau này nếu cảnh sát Lý có cần gì…” Gã cố ý kéo dài âm cuối, sau đó mới nói tiếp, “Chỉ cần là chuyện tôi có thể giúp thì cứ việc nói ra.”
Lý Trạch Phân cong mày: “Tiểu Bùi tổng khách sáo rồi.”
“Đâu có đâu có, dù sao cũng là ơn cứu mạng mà.”
“Vậy sao?” Vẻ mặt của Lý Trạch Phân thả lỏng, giả vờ hơi mơ màng, “Chẳng lẽ là tin tức của tôi sai à? Vốn còn định nể tình chiếu cố Tiểu Bùi tổng lần nữa, nhưng nếu Tiểu Bùi tổng đã không cần…”
“Nể tình?” Dáng vẻ tươi cười trên mặt Bùi Nguyên Tuấn đã hoàn toàn biến mất, trên đáy mắt không kiềm chế được mà dậy lên sự cảnh giác, như muốn nhìn chằm chằm vào Lý Trạch Phân để xem trong lòng cô rốt cuộc đang nghĩ gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
