Khí trời Vị Nam còn lạnh hơn cả Trường An, từ giữa trưa hôm qua khu Liên Chước đã bắt đầu âm u, giờ đã đến 12 giờ vẫn chưa thấy mặt trời đâu cả, ngược lại còn có vài hạt mưa tí tách, lạnh lành rơi xuống người, khiến ai cũng nổi hết da gà.
Họ đã dành ra nửa tuần để tìm nhân chứng xung quanh xem có ai có thể cung cấp thông tin về quỹ tích của Khương Hiểu Ninh không, nhưng tiếc rằng khu phố cũ này ma tước tuy nhỏ, ngũ tạng câu toàn*, có rất nhiều cửa hàng dành cho người trẻ tuổi yêu thích các kịch bản giết người trong góc, mật thất, nhà ma, VR, CS, vì vậy người ăn mặc lố lăng đi ngoài đường không ít, trong số đó cũng không thiếu quần áo bị nhuộm đỏ như máu.
(*) Ma tước tuy nhỏ, ngũ tạng câu toàn ý chỉ những thứ tuy thể tích hoặc quy mô nhỏ bé, nhưng bên trong đều có đầy đủ hết mọi thứ.
Các nhân chứng kia vốn cũng không có trí nhớ rõ ràng, chỉ xôn xao thảo luận với nhau rồi chỉ trỏ lung tung, vẽ ra tròn 6 quỹ tích có khả năng cho cảnh sát. Vạn Sĩ Khải và anh em của mình ôm cặp mắt gấu trúc ngồi sàng lọc quỹ tích cả buổi trời mới giảm lại còn 3 đường rồi lần tìm được một nhóm nhà ở cuối đường, nhưng cũng không thể tìm ra được nguồn gốc của vết máu trên người Khương Hiểu Ninh.
Vì đế giày của Khương Hiểu Ninh cũng có dính máu nên cảnh sát lập tức tiến hành xét nghiệm vết máu trên thảm ở trung tâm thương mại trước. Nhưng tiếc là cô ta đã đi bộ quá xa, đến khi đến trung tâm thương mại thì máu trên đế giày đã khô đến mức không thể để lại dấu vết kiểm tra được nữa. Vì vậy biện pháp dùng vết máu để phán đoán quỹ tích của nạn nhân cũng thất bại. Rốt cuộc thì dù để điều tra vụ án nhưng cảnh sát cũng không thể nào phong tỏa hết toàn bộ khu phố cũ này để tìm ra phản ứng máu trên từng tấc đất được.
Việc điều tra các manh mối bên ngoài đã rơi vào ngõ cục, cảnh sát phân cục đành phải trông chờ vào Khương Hiểu Ninh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
