Sau khi kết thúc lần thay đổi tốc độ chạy cuối cùng, Lý Trạch Phân trực tiếp bỏ qua bước chạy chậm và thả lỏng mà đi thẳng xuống, hơi cúi người chống lên lan can, vất vả lắm mới kiềm được tiếng thở hổn hển như sắp chết.
Trước mắt cô như có từng chùm hoa nở rộ, bánh xe máy chạy bộ biến thành 3 cái bóng chồng lên nhau, lắc trái rồi lại lắc phải. Cuống họng cô như bị đèn cồn thiêu cháy, đến cả chân răng cũng cảm thấy đau nhức, đầu lưỡi đã xuất hiện những mùi vị như rỉ sét trong ảo giác.
Lúc cô đi ra khỏi phòng thay quần áo thì chỉ còn 10 phút nữa sẽ đến 8 giờ, cũng đúng lúc đụng phải đội trưởng đội hình sự Tể Dịch ngày nào trước khi đi làm cũng đến phòng tập.
“A, Tiểu Lý.” Tể Dịch nhìn thấy cô trước, bèn cởi mở lên tiếng chào hỏi.
“Đội trưởng Tể, chào buổi sáng.”
Thang máy vừa vặn đã đến, Tể Dịch thò tay chặn cửa lại, ưu tiên cho Lý Trạch Phân bước lên trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)