Ba ngày sau cuộc gặp gỡ dưới gốc liễu, Tần Minh và Thần Phi đã trở thành đôi bạn không rời.
Buổi sáng, Tần Minh thức dậy, điểm tâm qua loa, rồi chạy ngay ra vườn thượng uyển — nơi Thần Phi hẹn nàng dưới gốc cây hồng già ở góc tây. Nàng đi nhanh đến nỗi Ôn Cẩn phải nhắc: "Thường tại đi chậm thôi, người ta nhìn thấy lại cười."
"Lại đây," Thần Phi vẫy tay. "Ta giới thiệu muội với mấy người bạn."
Tần Minh bước lại, lòng hơi hồi hộp.
"Đây là Lạc Thường tại." Thần Phi chỉ vào cô gái nhỏ nhắn mặc đồ xanh. "Nàng ta ở Dưỡng Tâm các, phía đông bắc cung."
Lạc Thường tại ngước lên nhìn Tần Minh, mỉm cười e dè. Nàng có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn như mắt nai. Trông nàng như một con thỏ con vừa ra khỏi hang — rụt rè, dễ vỡ.
"Chào... tỷ tỷ," nàng nói, giọng nhỏ như tiếng muỗi.
"Còn đây," Thần Phi chỉ vào cô gái mặc đồ nâu, "là Tần Đáp ứng. Nàng ta ở Tây Uyển, gần chỗ muội."
Tần Đáp ứng gật đầu, không lên tiếng. Nàng có khuôn mặt dài, sống mũi cao, đôi mắt sáng nhưng lạnh — kiểu người ít nói, thích quan sát hơn là tham gia. Nàng nhìn Tần Minh một lượt từ đầu đến chân, rồi gật đầu thêm một cái, như đã hài lòng.
"Tần Đáp ứng ít nói lắm," Thần Phi giải thích. "Nhưng nàng ta tốt. Chỉ là... im lặng thôi."
Tần Minh bật cười. "Không sao. Ta cũng không nói được nhiều."
"Thế thì tốt." Thần Phi kéo tay nàng ngồi xuống bãi cỏ.
Bốn người ngồi quây quần dưới gốc cây hồng già. Những tán lá đã bắt đầu ngả vàng, thỉnh thoảng có vài chiếc lá rụng xuống, xoay tròn trong gió. Nắng sớm xuyên qua kẽ lá, vẽ lên mặt cỏ những đốm sáng lấp lánh.
Thần Phi lôi từ trong tay áo ra một gói giấy dầu — lại là bánh hoa quế.
"Ta biết các muội sẽ đến nên làm sẵn," nàng ta nói, giọng đắc ý. "Ăn đi, đừng khách sáo."
Lạc Thường tại nhìn gói bánh, mắt sáng lên, nhưng không dám đưa tay lấy. Tần Đáp ứng thì vẫn ngồi im. Tần Minh là người đầu tiên cầm một miếng bánh. Nàng cắn một miếng nhỏ, nhai chậm rãi, rồi gật gù: "Ngon lắm."
Lạc Thường tại mỉm cười, ngần ngừ một lát rồi cũng lấy một miếng, cắn bé xíu như sợ làm vỡ thứ gì đó. Tần Đáp ứng không động đậy — cho đến khi Thần Phi nhét bánh vào tay nàng ta: "Ăn đi, không thì ta giận."
Tần Đáp ứng thở dài, cầm miếng bánh lên, cắn một miếng. Rồi nàng ta gật nhẹ — một cái gật rất nhỏ, nhưng đủ để Thần Phi cười toe toét.
"Thấy chưa," Thần Phi nói. "Nàng ta thích đấy. Chỉ là không nói ra thôi."
---
Bốn người ngồi ăn bánh dưới gốc cây hồng.
Thần Phi kể về quê nàng — những cánh đồng lúa ở Bắc Hà, những ngày mùa đông rét căm căm đến nỗi nước đóng băng trong chậu, con chó già tên Mực mà nàng để lại ở nhà.
"Lúc ta đi, nó chạy theo kiệu suốt một dặm," Thần Phi nói, giọng buồn. "Ta không dám quay lại nhìn."
Lạc Thường tại nghe, mắt đỏ hoe. "Ta cũng có một con mèo ở nhà. Nó hay ngủ trên gối ta. Không biết nó có nhớ ta không..."
Tần Minh nhìn Lạc Thường tại, thấy thương. Cô gái này yếu đuối quá, dễ khóc quá — nhưng trong cái cung lạnh lẽo này, những người như thế mới cần nhau nhất.
"Còn muội?" Thần Phi quay sang Tần Đáp ứng.
Tần Đáp ứng nhìn xuống bãi cỏ một lúc lâu, rồi nói, giọng trầm trầm: "Quê ta có núi."
"Chỉ có núi thôi à?"
"Có núi, có suối, có tre. Mùa xuân, tre ra măng. Mẹ ta hay hái măng non về muối dưa." Nàng ta dừng lại, mắt nhìn xa xăm. "Ở đây không có tre."
Câu nói đơn giản, nhưng có gì đó khiến cả bốn người đều im lặng. Ở đây không có tre — không có quê nhà, không có mẹ, không có những thứ quen thuộc. Chỉ có tường son, mái ngói, và những quy tắc vô hình.
Tần Minh cảm thấy nghẹn ở cổ họng. Nàng nhìn ba người bạn mới — Thần Phi mạnh mẽ, Lạc Thường tại yếu đuối, Tần Đáp ứng trầm lặng — và chợt nhận ra: họ đều giống nàng. Đều là những cô gái bị nhổ khỏi gốc rễ, cắm vào mảnh đất xa lạ này, cố sống sót.
"Ta kể chuyện của ta nhé," Tần Minh nói, phá vỡ sự im lặng.
Nàng kể về phủ huyện nhỏ, về những buổi chiều ngồi dưới gốc cây hồng chơi cờ với anh trai Tần Hòe. Nàng kể về mẹ, về cha, về những luống hoa cát cánh tím mẹ trồng dọc hàng rào.
"Lúc đi, mẹ đưa cho ta chiếc lược này," Tần Minh rút từ trong tay áo ra chiếc lược trầm hương. "Mẹ nói: 'Cầm lấy, nhớ về nhà.'"
Lạc Thường tại lại khóc. Lần này khóc to hơn, nức nở. "Ta cũng muốn về nhà... Ta không muốn ở đây nữa..."
Thần Phi thở dài, đưa tay xoa đầu nàng ta. "Ai chẳng muốn về. Nhưng về được đâu."
---
Buổi sáng trôi qua trong những câu chuyện và tiếng cười — xen lẫn những giọt nước mắt.
Họ kể về những món ăn quê nhà: Thần Phi nhớ món cá kho tộ, Lạc Thường tại nhớ món chè đậu xanh, Tần Đáp ứng nhớ món măng muối chua. Mỗi người kể một món, mắt đều sáng lên.
"Ta sẽ làm cho các muội ăn," Thần Phi nói. "Nếu kiếm được nguyên liệu, ta làm được hết."
"Thật không?" Lạc Thường tại lau nước mắt, mắt sáng rỡ.
"Thật. Nhưng phải giấu, không để ai biết." Thần Phi hạ giọng. "Trong cung này, tự mình nấu nướng là không hợp lễ. Nhưng ai mà biết được?"
Họ cười, cả Tần Đáp ứng cũng khẽ nhếch môi.
Đến trưa, nắng đã lên cao, bóng cây thu hẹp lại. Họ vẫn ngồi đó, không ai muốn về.
"Chiều nay ta lại ra đây nhé," Thần Phi nói. "Mang bánh, mang trà, ngồi đến tối."
Cả bốn gật đầu. Không hẹn mà cùng, họ đều muốn kéo dài những giây phút này thêm một chút.
---
Những ngày sau đó trở thành thói quen.
Mỗi sáng, họ gặp nhau dưới gốc cây hồng già — cái cây mà họ đặt tên là "cây của bốn người." Thần Phi mang bánh, Lạc Thường tại mang khăn thêu, Tần Đáp ứng mang sách cũ, Tần Minh mang những câu chuyện về quê nhà. Họ ăn, nói chuyện, cười, và đôi khi khóc cùng nhau.
Thần Phi dạy họ những quy tắc ngầm: đi thế nào cho đúng, nói thế nào cho phải, cười thế nào cho vừa. Hai năm trong cung đã dạy nàng ta những bài học đắt giá.
"Các muội phải nhớ," Thần Phi nói một buổi chiều, khi bốn người nằm dài trên cỏ nhìn mây trôi, "trong cung này, không ai làm gì mà không có lý do. Nếu ai đó tử tế với muội quá mức, hãy hỏi: 'Tại sao?'"
"Tỷ tử tế với chúng ta," Lạc Thường tại nói nhỏ. "Tại sao?"
Thần Phi nhìn nàng ta một lúc lâu. "Vì ta thấy các muội giống ta ngày trước. Và vì... ta cũng cần bạn."
Câu nói đơn giản, nhưng chân thành. Tần Minh cảm thấy lòng ấm áp.
---
Một buổi chiều, gió hơi lạnh, báo hiệu mùa đông sắp đến.
Bốn người ngồi dưới gốc cây hồng, tay cầm chén trà nóng. Lạc Thường tại kể về nhà nàng — một huyện nhỏ ở phía nam, nơi có những vườn cam sai trĩu quả.
"Mùa cam chín, cả nhà ta ra vườn hái. Cam ngọt lắm, ăn đến no bụng."
"Ta thèm quá," Thần Phi nói, nuốt nước bọt.
"Ở quê ta có mận," Tần Đáp ứng bỗng lên tiếng. "Mận muối chua ngọt, ăn với muối ớt."
"Ta nhớ nhất là món bánh trôi của mẹ," Tần Minh nói. "Ngày tết, mẹ hay làm bánh trôi, bánh chay. Nóng hổi, thơm mùi gừng."
"Tết sắp đến rồi," Thần Phi nói, giọng bâng quơ. "Tết đầu tiên của các muội trong cung."
Không ai nói gì. Tết trong cung — không có mẹ, không có cha, không có anh em. Chỉ có những nghi lễ dài dằng dặc và nụ cười gượng gạo.
"Ít nhất chúng ta có nhau," Tần Minh nói nhỏ.
Thần Phi nhìn nàng, mỉm cười. "Phải. Ít nhất chúng ta có nhau."
---
Chiều hôm đó, khi mặt trời bắt đầu lặn, bốn người vẫn ngồi dưới gốc cây hồng.
Họ không nói chuyện nữa — chỉ ngồi im, nhìn bầu trời chuyển từ xanh sang vàng, từ vàng sang cam, rồi từ cam sang tím. Những chiếc lá khô thỉnh thoảng rơi xuống, tạo ra tiếng xào xạc nhẹ nhàng.
Tần Minh tựa lưng vào gốc cây, mắt nhìn xa xăm. Nàng cảm thấy bình yên — một cảm giác mà nàng chưa từng có kể từ khi bước qua cổng Đoan Môn.
Nàng nhìn sang Thần Phi: mạnh mẽ, từng trải. Nhìn sang Lạc Thường tại: yếu đuối, dễ khóc, nhưng có trái tim nhân hậu. Nhìn sang Tần Đáp ứng: im lặng, quan sát, nhưng ấm áp theo cách riêng.
Bốn người, bốn tính cách khác nhau, bốn quê hương khác nhau — nhưng cùng một số phận. Và cùng một nỗi cô đơn.
"Tỷ ơi," Tần Minh gọi Thần Phi. "Tỷ có nghĩ chúng ta sẽ mãi như thế này không?"
Thần Phi không trả lời ngay. Nàng ta nhìn lên bầu trời tím, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh.
"Không," cuối cùng nàng ta nói, giọng nhẹ như gió. "Sẽ không mãi đâu."
Tần Minh cảm thấy lòng nhói lên.
"Nhưng," Thần Phi nói tiếp, quay sang nhìn nàng, mắt sáng trong ánh hoàng hôn, "ít nhất chúng ta đang có. Và điều đó đáng quý lắm rồi."
---
Hôm sau, khi bốn người lại ngồi dưới gốc cây hồng, một bóng người xuất hiện ở cuối con đường lát sỏi.
Đó là Hoàng hậu.
Bà đi cùng một cung nữ, bước chậm rãi, tay cầm một chiếc quạt lụa. Y phục của bà hôm nay là màu tím đậm — sang trọng, trang nghiêm, nhưng không xa cách.
Bốn người lập tức đứng dậy, quỳ xuống.
"Hoàng hậu nương nương vạn phúc."
Hoàng hậu dừng lại, nhìn họ. Ánh mắt bà lướt qua từng người — Thần Phi cúi đầu nhưng thẳng lưng, Lạc Thường tại run nhẹ, Tần Đáp ứng im như tượng, Tần Minh thì tim đập mạnh.
"Đứng lên đi," Hoàng hậu nói, giọng ôn hòa. "Các muội ngồi đây làm gì?"
"Thưa Hoàng hậu, chúng thần thiếp... ngồi nói chuyện ạ," Thần Phi đáp.
"Nói chuyện?" Hoàng hậu nhướng mày, khóe môi có chút ý cười. "Nói chuyện gì mà vui thế?"
"Thưa Hoàng hậu, chúng thần thiếp nói chuyện về quê nhà. Về những món ăn ngày tết. Về những thứ... đã để lại phía sau."
Hoàng hậu im lặng một lúc. Bà nhìn bốn cô gái trẻ trước mặt — những người con gái mới vào cung, còn nguyên sự hồn nhiên và nỗi nhớ nhà.
"Ừ," bà nói nhẹ, "quê nhà là thứ khó quên nhất."
Bà nhìn quanh, thấy gói bánh hoa quế còn dở trên bãi cỏ, thấy những chiếc lá rụng vương trên tay áo họ. Rồi bà nhìn lên gốc cây hồng già, những tán lá đang dần trút bỏ.
"Cây này đẹp nhỉ," bà nói, như tự nói với mình.
"Thưa Hoàng hậu, nó là cây của bốn chúng thần thiếp," Lạc Thường tại bỗng lên tiếng, rồi ngay lập tức đỏ mặt, cúi đầu.
Hoàng hậu nhìn nàng ta, mỉm cười. "Cây của bốn người? Cái tên hay đấy."
Bà quay sang cung nữ đi cùng, nói nhỏ — nhưng đủ để bốn người nghe thấy:
"Hãy để họ yên. Những ngày vui ngắn lắm."
Rồi bà bước tiếp. Dáng bà đi chậm rãi, uy nghi, nhưng có gì đó cô đơn trong cách bà cầm chiếc quạt lụa.
Bốn người nhìn theo bà.
"Câu nói đó... có ý gì nhỉ?" Lạc Thường tại hỏi, giọng run run.
"Chắc là Hoàng hậu thấy chúng ta dễ thương thôi," Thần Phi nói, nhưng mắt nàng ta không cười.
Tần Minh không đáp. Nàng nhìn theo bóng Hoàng hậu khuất dần sau lùm cây, và cảm thấy một nỗi lo mơ hồ.
---
Tối hôm đó, Tần Minh nằm trên giường, không ngủ được.
Nàng nhớ lại từng khoảnh khắc trong ngày — tiếng cười của Thần Phi, giọng nói nhỏ nhẹ của Lạc Thường tại, sự im lặng ấm áp của Tần Đáp ứng, và câu nói của Hoàng hậu.
"Ôn Cẩn," nàng gọi.
"Thường tại chưa ngủ ạ?" Ôn Cẩn ngồi dậy từ chiếc ghế dài.
"Chưa. Bà ơi... hôm nay chúng con gặp Hoàng hậu."
Ôn Cẩn im lặng một lúc. "Hoàng hậu có nói gì không ạ?"
"Bà ấy nói: 'Hãy để họ yên. Những ngày vui ngắn lắm.'"
Im lặng một thoáng. Rồi Ôn Cẩn nói, giọng trầm: "Hoàng hậu là người tốt. Bà ấy hiểu chuyện. Và bà ấy cũng biết — trong cung này, niềm vui nào cũng phải trả giá."
Tần Minh nuốt nước bọt. "Trả giá thế nào ạ?"
"Bằng nước mắt. Bằng máu. Bằng những thứ mà Thường tại bây giờ còn chưa hình dung được."
Tần Minh im lặng. Nàng muốn hỏi thêm, nhưng cổ họng nghẹn lại.
"Thường tại đừng lo," Ôn Cẩn nói, giọng dịu hơn. "Cứ tận hưởng những ngày vui đi. Khi sóng gió đến, sẽ có lúc phải đối mặt."
"Nhưng... nếu con không chuẩn bị trước thì sao?"
"Chuẩn bị trước cũng không thay đổi được gì. Có những chuyện, chỉ có trải qua mới hiểu."
Tần Minh nắm chặt chiếc lược dưới gối. Nàng không biết tương lai sẽ mang đến điều gì — nhưng nàng biết, những ngày dưới gốc cây hồng già, bên cạnh ba người bạn mới, là những ngày đẹp nhất nàng từng có trong cung.
---
Những ngày tiếp theo, nhóm bốn người càng thêm gắn bó.
Họ không chỉ gặp nhau dưới gốc cây hồng — họ còn qua lại phòng nhau, cùng thêu thùa, cùng đọc sách, cùng lén nấu những món ăn vặt. Thần Phi dạy họ làm bánh hoa quế, Lạc Thường tại dạy thêu khăn tay, Tần Đáp ứng dạy pha trà. Tần Minh kể chuyện — về phủ huyện nhỏ, về anh trai, về những điều giản dị mà họ đều đã để lại phía sau.
Một buổi chiều, khi bốn người đang ngồi trong phòng của Thần Phi, Lạc Thường tại chợt nói:
"Giá mà chúng ta mãi như thế này."
Cả phòng im lặng. Thần Phi đang pha trà, tay khựng lại giữa chừng.
"Sẽ không đâu," Thần Phi nói, giọng nhẹ. "Nhưng ít nhất, bây giờ chúng ta đang có."
Nàng ta đặt ấm trà xuống, nhìn ba người bạn.
"Các muội biết không, ta từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có bạn trong cung này. Hai năm đầu, ta sống như một cái bóng." Nàng ta cười khổ. "Nhưng rồi gặp các muội, ta nhận ra: đôi khi, đánh cược một lần cũng đáng."
"Đánh cược gì ạ?" Lạc Thường tại hỏi.
"Đánh cược vào lòng tốt của người khác." Thần Phi nhìn từng người. "Biết đâu có thể thua. Nhưng nếu không đánh cược, thì chắc chắn thua."
"Chúng ta sẽ không để tỷ thua đâu," Tần Minh nói.
Thần Phi nhìn nàng, mỉm cười — nụ cười nhỏ, dịu dàng, như lần đầu họ gặp nhau dưới gốc liễu.
"Ta biết."
---
Mùa thu sắp qua.
Những chiếc lá trên cây hồng già đã rụng gần hết, chỉ còn trơ lại những cành khô xám xịt. Gió bắt đầu lạnh hơn, buổi sáng sương mù dày đặc.
Nhưng bốn người vẫn ra gốc cây hồng mỗi ngày. Họ mang theo chăn mỏng, trà nóng, và những câu chuyện.
Một buổi sáng, khi Tần Minh đến nơi, nàng thấy ba người kia đã ngồi sẵn. Trên tay Thần Phi là bánh in hình hoa cúc. Lạc Thường tại đang thêu một chiếc khăn tay với bốn bông hoa nhỏ — mỗi bông một màu, tượng trưng cho bốn người. Tần Đáp ứng đang đọc sách.
"Lại đây," Thần Phi vẫy tay. "Hôm nay trời lạnh, ta mang trà gừng."
Tần Minh ngồi xuống, nhận chén trà nóng. Hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay.
"Tỷ ơi," Tần Minh nói, "tỷ có nghĩ mùa đông năm nay sẽ khắc nghiệt không?"
"Trong cung thì không," Thần Phi đáp. "Củi đủ, than đủ, chăn đủ. Nhưng ngoài kia... dân gian thì chịu."
"Còn chúng ta," Lạc Thường tại nói nhỏ, "chúng ta có đủ ấm không?"
Tần Đáp ứng ngẩng lên từ cuốn sách, nhìn Lạc Thường tại, nói một câu ngắn:
"Có nhau là đủ ấm."
Cả bọn im lặng, rồi cùng cười. Tiếng cười vang lên giữa vườn thượng uyển lạnh lẽo, như một tia nắng hiếm hoi giữa mùa đông sắp đến.
---
Tối hôm đó, Tần Minh ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
Nàng nhớ lại những ngày qua — những buổi sáng dưới gốc cây hồng, những câu chuyện về quê nhà, những tiếng cười và cả những giọt nước mắt. Nàng nhớ lại câu nói của Hoàng hậu: "Những ngày vui ngắn lắm."
Nàng biết điều đó là sự thật.
Nhưng nàng cũng biết — dù ngắn ngủi, những ngày này là thật. Tình bạn này là thật. Và nó sẽ ở lại trong tim nàng, dù sau này có chuyện gì xảy ra.
Nàng đưa tay sờ chiếc lược trầm hương, mỉm cười trong bóng tối.
"Ngày mai lại ra gốc cây hồng," nàng tự nhủ. "Lại gặp các tỷ. Lại cười. Lại sống."
Và nàng ngủ, với một nụ cười trên môi, giữa chốn tường son lạnh lẽo mà nàng đã bắt đầu gọi là nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
