Canh Tý vừa điểm, chuông đồng từ lầu gác vọng xuống, âm thanh trầm đục lan xa trong màn đêm.
Thư Lan Âm ngồi trước bàn trang điểm, tay chậm rãi tháo chiếc trâm vàng khỏi tóc. Ngọn đèn dầu trên bàn cháy leo lét, hắt bóng nàng ta lên tường thành một hình thù kỳ dị — cái bóng dài, gầy, như một bàn tay đang vươn ra.
Nàng ta không vội.
Từng động tác đều chậm rãi, chính xác — tháo trâm, đặt xuống bàn, gỡ hoa tai, đặt cạnh trâm. Như thể mọi thứ đều nằm trong một nghi thức đã được tính toán từ trước.
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.
"Vào đi."
Cánh cửa hé mở. Một cung nữ bước vào — người phụ nữ trạc ba mươi, mặt mộc, không trang điểm, mặc áo vải thô màu nâu sẫm. Nàng ta cúi đầu, bước đến trước mặt Thư Lan Âm, quỳ xuống.
"Chủ nhân."
Thư Lan Âm nhìn nàng ta hồi lâu. Đây là cung nữ thân tín nhất của nàng ta — người đã theo nàng ta từ khi nàng ta còn là con gái nhà họ Thư, trước khi vào cung. Không tên tuổi, không danh phận, nhưng trung thành tuyệt đối.
"Ngươi có nhớ những gì ta đã dặn?"
"Lão nô nhớ."
"Kể lại."
Cung nữ ngước lên, giọng đều đều, không cảm xúc: "Lão nô sẽ đợi đến khi trời tối hẳn, sau canh Tý. Khi đó tuần tra thưa hơn. Lão nô sẽ đi đường sau — qua vườn hoang, men theo tường phía đông, đến tẩm cung của Tần Tiếp dư."
"Ai canh cửa?"
"Một cung nữ trẻ, mới vào, thường ngủ gật sau nửa đêm."
"Ngươi làm thế nào để vào?"
"Lão nô đã quan sát ba đêm. Cửa sổ phía tây không cài then — chỉ khép hờ. Lão nô sẽ đẩy nhẹ, luồn vào."
Thư Lan Âm gật đầu, hài lòng.
"Và sau khi vào?"
"Lão nô sẽ đặt lọ thuốc vào hộc tủ phía dưới — nơi Tần Tiếp dư để sách vở và giấy viết. Búp bê — lão nô sẽ nhét dưới gối, hơi khuất một góc, để sáng mai nàng ta rút ra mới thấy."
"Không được để lại dấu vết."
"Lão nô sẽ mang găng tay vải. Không để lại dấu tay."
"Và nếu có ai bắt gặp?"
Cung nữ im lặng một lát. "Lão nô sẽ nói lão nô đi lạc. Hoặc — lão nô sẽ không để ai bắt gặp."
Thư Lan Âm đứng dậy, bước đến góc phòng — nơi chiếc hộc tủ nhỏ bằng gỗ trầm, chạm khắc tinh xảo. Nàng ta mở khóa, kéo ngăn tủ bí mật phía dưới.
Bên trong là một lọ thủy tinh nhỏ, chứa thứ chất lỏng màu đen sền sệt, đặc quánh như mực cô đặc. Bên cạnh là một con búp bê vải — vải thô màu trắng đục, được may thô sơ, hai tay hai chân lỏng lẻo. Trên mặt búp bê, một khuôn mặt được vẽ bằng mực đen — mắt, mũi, miệng — nhưng không phải gương mặt người thường. Đó là gương mặt của một người già, với những nếp nhăn hằn sâu, với đôi mày rậm, với khóe môi nhếch lên kiêu hãnh.
Gương mặt Thái hậu.
Bảy cây kim dài, mũi nhọn hoắt, đâm chằng chịt khắp người búp bê — một cây xuyên qua mắt trái, một cây cắm sâu vào ngực, một cây xuyên qua bụng. Những cây kim còn lại rải rác khắp tay chân.
Thư Lan Âm nâng búp bê lên, nhìn nó dưới ánh đèn.
"Ngươi có biết — thứ này sẽ giết chết Tần Tiếp dư không?"
Cung nữ cúi đầu. "Lão nô biết."
"Nhưng ngươi vẫn sẵn sàng làm?"
"Lão nô là người của chủ nhân. Chủ nhân bảo gì, lão nô làm nấy."
Thư Lan Âm cười nhẹ. Nàng ta đặt búp bê và lọ thuốc vào một túi vải đen, buộc chặt miệng túi.
"Cầm lấy."
"Nếu — nếu Tần Tiếp dư phát hiện sớm hơn dự tính? Nếu nàng ta kịp vứt đồ trước khi thái giám đến thì sao?"
Thư Lan Âm nhìn cung nữ, mắt sắc lạnh.
"Ta đã tính đến chuyện đó."
Nàng ta bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
"Ta đã sai người báo với Thái hậu từ chiều nay — nói rằng có người thấy Tần Tiếp dư lui tới khu vực cấm, nghi có âm mưu bất chính. Thái hậu vốn đã nghi ngờ Tần Minh sau vụ Lưu Hầu tuyển. Chỉ cần một mồi lửa nhỏ — bà ấy sẽ cho người đến khám xét."
"Và nếu Tần Minh kịp vứt đồ?"
"Thì cũng không sao." Thư Lan Âm quay lại, môi nhếch lên. "Vì ta sẽ cho người đặt thêm một bộ nữa — ở một nơi khác. Một nơi mà nàng ta không thể dọn sạch."
"Vậy — chủ nhân đã tính hết rồi?"
"Tính hết." Thư Lan Âm bước đến trước mặt cung nữ, nhìn thẳng vào mắt nàng ta. "Nhưng mọi tính toán đều vô ích nếu ngươi thất bại. Ngươi có hiểu không?"
"Lão nô hiểu."
"Tốt. Đi đi."
Cung nữ đứng dậy, ôm túi vải đen vào lòng, cúi đầu lui ra. Cánh cửa khép lại sau lưng nàng ta.
Thư Lan Âm đứng một mình trong phòng, nhìn ngọn đèn dầu cháy sắp tàn.
Tần Tiếp dư — muội nghĩ muội thông minh. Muội nghĩ muội có thể tố cáo ta. Muội nghĩ muội có thể thắng.
Đêm nay, ta sẽ cho muội thấy — thế nào là một bàn tay thực sự. Thế nào là một âm mưu không thể thoát.
Nàng ta thổi tắt đèn.
Bóng tối bao trùm căn phòng.
---
Cung nữ ôm túi vải bước dọc hành lang vắng.
Đèn dầu trên tường đã tắt từ lâu — chỉ còn ánh trăng mờ chiếu qua những khe cửa, tạo thành những vệt sáng trắng trên nền gạch lạnh.
Nàng ta đi nhanh nhưng nhẹ — từng bước chân đặt xuống không tiếng động. Đôi giày vải mềm đã được nàng ta nhúng nước từ trước, để không phát ra tiếng kẽo kẹt trên sàn gỗ.
Qua hành lang dài, rẽ trái, qua một khoảng sân nhỏ. Bóng nàng ta lướt qua những bụi cây, như một con mèo đen trong đêm.
Đến vườn hoang.
Khu vườn này đã bỏ hoang từ lâu — cỏ mọc um tùm, những bụi hồng dại mọc che kín lối đi. Không ai lui tới, không ai dọn dẹp. Chính vì thế — nó là con đường hoàn hảo để đi vào ban đêm.
Cung nữ men theo tường phía đông, tay trái ôm chặt túi vải, tay phải lần theo bức tường gạch rêu phong. Những viên gạch ẩm thấp, lạnh lẽo dưới đầu ngón tay.
Đến góc tường, nàng ta dừng lại.
Trước mặt là tẩm cung của Tần Minh — một căn phòng nhỏ, nằm lọt giữa hai dãy hành lang. Cửa sổ phía tây — như nàng ta đã quan sát — chỉ khép hờ.
Nàng ta nhìn quanh. Không một bóng người. Tuần tra đã đi qua từ nửa canh trước, và sẽ không quay lại ít nhất một canh giờ nữa.
Đủ thời gian.
Nàng ta bước đến bên cửa sổ, đẩy nhẹ.
Cánh cửa mở ra, không một tiếng động.
---
Bên trong, tối om.
Một chiếc giường nhỏ kê sát tường, rèm buông kín. Tiếng thở đều đều vọng ra — Tần Minh đang ngủ say.
Cung nữ đứng yên một lát, mắt dần quen với bóng tối.
Nàng ta nhìn thấy: chiếc bàn nhỏ kê cạnh cửa sổ, trên bàn có một vài cuốn sách, một cây bút lông, một nghiên mực. Phía dưới bàn — chiếc hộc tủ nhỏ, nơi Tần Minh cất giấy viết và nhật ký.
Nàng ta quỳ xuống, nhẹ nhàng kéo hộc tủ. Nó mở ra, không kêu.
Tay đeo găng vải, nàng ta lấy lọ thuốc đen từ túi, đặt nó vào góc trong cùng của hộc tủ, khuất sau mấy tờ giấy. Vừa đủ để người ta không nhìn thấy ngay — nhưng khi lục soát, sẽ tìm ra.
Xong việc thứ nhất.
Nàng ta đứng dậy, bước đến bên giường.
Rèm buông kín, nhưng nàng ta có thể thấy dáng người nằm bên trong — một thân hình nhỏ nhắn, cuộn tròn dưới tấm chăn mỏng. Tần Minh thở đều, không hề biết chuyện gì đang xảy ra cách mình gang tấc.
Cung nữ nhìn bóng người trong rèm, một thoáng do dự.
Nàng ta — nàng ta chỉ là một đứa trẻ.
Nhưng rồi nàng ta nhớ đến lời của chủ nhân. Nhớ đến gia đình nàng ta đang ở trong tay Thư Lan Âm. Nhớ đến những gì sẽ xảy ra nếu nàng ta thất bại.
Nàng ta cắn môi, đưa tay nhẹ nhàng nhấc góc gối lên.
Bên dưới — con búp bê vải đang nằm, mặt vẽ hình Thái hậu, những mũi kim sáng loáng dưới ánh trăng lọt qua khe cửa.
Nàng ta đặt nó xuống, kéo gối che lại một góc — để sáng mai, khi Tần Minh thức dậy, khi nàng ta kéo gối ra — nàng ta sẽ thấy.
Xong.
Cung nữ lùi lại, bước ra cửa sổ, khép cánh cửa lại như cũ.
Nàng ta biến vào bóng tối, như chưa từng đến.
---
Trong phòng, Tần Minh vẫn ngủ say.
Nàng mơ thấy một cánh đồng hoa cát cánh tím ngắt, trải dài đến tận chân trời. Gió thổi qua, những cánh hoa rụng xuống, bay lả tả trong không trung.
Mẹ nàng đứng ở cuối cánh đồng, mặc áo dài trắng, tóc xõa vai. Bà giơ tay vẫy nàng — nhưng mỗi lần nàng bước tới, bà lại lùi xa hơn.
"Con ơi — quay về đi."
Giọng mẹ vọng ra từ xa, như tiếng gió thoảng.
"Quay về đi — nơi này không dành cho con."
Tần Minh cố chạy, nhưng chân nàng nặng như đeo đá. Những cánh hoa cát cánh cuốn lấy nàng, quấn quanh chân, quấn quanh tay, kéo nàng xuống đất.
"Mẹ — mẹ ơi —"
Nàng ngã xuống, những cánh hoa phủ kín mặt nàng. Lạnh. Tim tím. Như những ngón tay của người chết.
Tần Minh giật mình tỉnh dậy.
---
Trời đã sáng.
Những tia nắng nhạt chiếu qua khe cửa sổ, tạo thành một vệt sáng dài trên nền gạch. Bụi bay lơ lửng trong vệt sáng, nhẹ nhàng, vô hại.
Tần Minh thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Giấc mơ — chỉ là giấc mơ.
Nàng đưa tay lau mặt, cố trấn tĩnh.
Nhưng trái tim nàng vẫn đập nhanh, như thể có điều gì đó không ổn. Một cảm giác kỳ lạ — như thể có ai đó đã ở trong phòng nàng khi nàng ngủ.
Không — không thể. Cửa vẫn khóa. Ôn Cẩn đã kiểm tra trước khi đi ngủ.
Nàng ngồi dậy, đưa tay kéo tấm chăn đắp lên người.
Và tay nàng chạm phải một vật cứng, sắc nhọn, dưới gối.
Tần Minh ngừng động.
Nàng rút tay ra, từ từ, rất từ từ. Một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu từ đầu ngón tay, lan dần lên cánh tay, lên vai, lên cổ.
Dưới gối ta — có thứ gì đó.
Nàng nhìn xuống. Chiếc gối phẳng, bình thường — nhưng có một góc hơi nhô lên, như thể có vật gì đó bị nhét vào.
Tim nàng đập thình thịch.
Đừng hoảng. Đừng hoảng. Hãy bình tĩnh.
Nàng đưa tay, nhấc nhẹ góc gối lên.
Một con búp bê vải nằm dưới đó.
Mặt nó được vẽ bằng mực đen — một khuôn mặt già nua, nhăn nheo, đôi mày rậm, khóe môi nhếch lên kiêu hãnh.
Khuôn mặt của Thái hậu.
Những mũi kim dài, nhọn hoắt, đâm chằng chịt khắp người búp bê — một cây xuyên qua mắt trái, một cây cắm sâu vào ngực, một cây xuyên qua bụng. Ánh sáng ban mai chiếu vào những mũi kim, làm chúng lấp lánh — một thứ ánh sáng chết chóc.
Tần Minh há hốc mồm.
Nàng muốn hét lên, nhưng không thốt nên lời. Cổ họng nàng như bị thắt lại, không khí không vào được, không ra được.
Đây là — đây là —
Nàng vứt búp bê khỏi tay, như thể nó bỏng rát. Con búp bê rơi xuống nền gạch, lăn vài vòng, nằm im.
Những mũi kim vẫn sáng loáng dưới ánh nắng.
"Ôn — Ôn Cẩn —"
Giọng nàng vỡ ra, khàn đặc.
"Ôn Cẩn ơi —"
---
Ôn Cẩn ở phòng ngoài, nghe tiếng gọi vội vã, vội vàng chạy vào.
"Tiếp dư — có chuyện gì —"
Bà dừng lại giữa câu.
Dưới nền gạch, con búp bê vải nằm ngửa mặt, những mũi kim đâm tua tủa. Khuôn mặt Thái hậu vẽ bằng mực đen, nhìn thẳng lên trần nhà, đôi mắt mở to vô hồn.
Ôn Cẩn tái mặt.
Bà không nói được gì trong vài giây. Hai tay bà run lên, những ngón tay già nua bấu vào vạt áo.
"Ai — ai đã —"
"Con không biết." Tần Minh lắc đầu, nước mắt bắt đầu trào ra. "Con thức dậy — nó ở dưới gối con —"
"Đây là vu cổ —" Ôn Cẩn thì thầm, giọng run rẩy. "Có kẻ muốn hại Tiếp dư. Có kẻ muốn vu cho Tiếp dư dùng bùa chú hãm hại Thái hậu —"
Bà quỳ xuống, nhặt con búp bê lên. Những mũi kim đâm vào tay bà — bà không cảm thấy đau. Mắt bà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vẽ trên vải, mặt tái nhợt như tờ giấy.
"Phải — phải vứt nó đi —" Ôn Cẩn lẩm bẩm, tay cuống cuồng tìm cách giấu búp bê. "Phải đốt nó — phải không để ai thấy —"
Bà chạy ra phía bếp, định tìm lửa.
Nhưng tiếng bước chân từ ngoài hành lang vọng vào.
Nhiều bước chân. Vội vã. Có tiếng giáp va chạm — lính canh.
Ôn Cẩn đứng sững lại, con búp bê trên tay.
"Không — không kịp nữa rồi —"
---
Cánh cửa bị đẩy mạnh.
Một thái giám già, mặc áo gấm đen, bước vào — sau lưng hắn là bốn tên lính canh, tay cầm đao, mặt lạnh như băng.
Thái giám đó — Tần Minh nhận ra — là Trần công công, thái giám thân cận nhất của Thái hậu.
"Tần Tiếp dư." Hắn cất giọng, the thé, lạnh lẽo. "Lão nô có chỉ dụ của Thái hậu nương nương."
Tần Minh đứng chết lặng, mắt nhìn con búp bê trong tay Ôn Cẩn.
Đến rồi. Chúng đến rồi. Và con — con không kịp làm gì.
"Thái hậu có lệnh — khám xét tẩm cung của Tần Tiếp dư, vì có người tố cáo Tiếp dư tàng trữ vật phẩm bất chính."
Trần công công bước vào, mắt lướt quanh căn phòng. Ánh mắt hắn dừng lại trên tay Ôn Cẩn — nơi con búp bê đang nằm.
Mắt hắn sáng lên.
"Đó là gì?"
Ôn Cẩn siết chặt con búp bê trong tay, mặt trắng bệch. "Không — không có gì —"
"Đưa đây."
"Đây là — đây là đồ của lão nô —"
"Ta nói — đưa đây."
Trần công công giơ tay, mắt nhìn Ôn Cẩn không chớp. Hai tên lính canh tiến lên một bước.
Ôn Cẩn run rẩy, đưa con búp bê ra.
Trần công công nhận lấy, nhìn nó một lát. Mặt hắn biến sắc — từ lạnh lùng thành kinh hoàng, từ kinh hoàng thành giận dữ.
"Đây — đây là hình nhân vu cổ —" Hắn ngước lên nhìn Tần Minh, mắt long lên. "Vẽ hình Thái hậu — dùng kim đâm —"
Hắn lắc đầu, giọng run vì phẫn nộ. "Tần Tiếp dư — người — người dám —"
"Không — không phải con —" Tần Minh lắc đầu, nước mắt trào ra. "Con không biết — con không làm — có người đã đặt nó vào phòng con —"
"Im miệng!" Trần công công quát, giọng vang khắp căn phòng. "Lục soát!"
Bốn tên lính canh xông vào, lục tung căn phòng. Quần áo, sách vở, chăn gối — tất cả bị xới tung lên. Những tờ giấy viết của Tần Minh bay tứ tung, rơi lả tả trên nền gạch.
Một tên lính kéo hộc tủ dưới bàn — tìm thấy lọ thủy tinh chứa chất lỏng đen sền sệt.
"Trần công công — đây nữa."
Trần công công nhận lọ thuốc, mở nắp, đưa lên mũi ngửi. Mặt hắn nhăn lại.
"Đây — đây là chất dùng trong vu cổ — trộn với máu gà và bột phù thủy —"
Hắn quay sang nhìn Tần Minh, mắt đầy khinh bỉ.
"Tần Tiếp dư — người còn muốn nói gì nữa?"
Tần Minh mở miệng, nhưng không thốt nên lời. Nước mắt chảy dài trên má nàng, mặn chát, nóng hổi.
Không — không — con không làm — con không biết —
Nhưng ai sẽ tin con?
Đồ vật ở trong phòng con. Dưới gối con. Trong tủ con.
Ai sẽ tin con?
"Bắt đi." Trần công công phẩy tay.
Hai tên lính canh tiến đến, nắm cánh tay Tần Minh, kéo nàng đứng dậy.
"Không — buông ta ra — ta không làm —"
Nhưng tay chúng siết chặt, như gọng kìm, không thể thoát.
"Tiếp dư —" Ôn Cẩn gào lên, chạy đến, nhưng bị một tên lính đẩy ngã. Bà ngã xuống nền gạch, đầu va vào góc bàn, máu chảy ra từ thái dương.
"Ôn Cẩn!"
"Lão nô không sao — Tiếp dư —"
Một tên lính giữ Ôn Cẩn lại, không cho bà đứng dậy.
Trần công công nhìn Tần Minh, giọng lạnh như dao: "Giải đi."
---
Tần Minh bị kéo ra khỏi phòng.
Ánh nắng ban mai chiếu vào mặt nàng — chói chang, nhức nhối. Nàng nheo mắt, cố nhìn về phía trước.
Hành lang dài, hai bên là tường son cao vút. Những cánh cửa gỗ đóng kín, nhưng nàng biết — đằng sau những cánh cửa ấy, có những con mắt đang nhìn, những đôi tai đang nghe.
Chúng đang nhìn. Chúng đang thấy. Chúng đang bàn tán.
Ngày hôm nay — tin đồn sẽ lan khắp hậu cung: Tần Tiếp dư dùng vu cổ hãm hại Thái hậu.
Nàng bước đi, chân nàng yếu ớt, suýt ngã. Nhưng tay lính giữ chặt, kéo nàng đi tiếp.
Đến cuối hành lang, trước khi rẽ vào cửa chính, nàng nhìn thấy một bóng người đứng ở góc tường — nơi bóng râm đổ dài từ mái hiên.
Thư Lan Âm.
Nàng ta đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, mặc áo dài màu xanh nhạt — giản dị, vô hại. Trên môi nàng ta, một nụ cười nhẹ, mãn nguyện.
Không khinh bỉ. Không đắc thắng. Chỉ là — một nụ cười của người đã biết trước mọi chuyện.
Mắt họ gặp nhau trong một khoảnh khắc.
Tần Minh nhìn thấy trong mắt Thư Lan Âm một tia sáng — lạnh lẽo, sắc lẹm, như ánh sáng phản chiếu từ lưỡi dao.
Nàng ta. Nàng ta đã làm điều này.
Nàng ta đã đặt búp bê vào phòng ta. Nàng ta đã báo Thái hậu. Nàng ta đã sắp xếp tất cả.
Và bây giờ — nàng ta đứng nhìn ta bị giải đi, mỉm cười.
Tần Minh muốn gào lên. Muốn xông đến, cào rách mặt nàng ta, kéo nàng ta xuống địa ngục cùng mình.
Nhưng nàng không thể.
Tay nàng bị giữ chặt. Chân nàng bước đi. Và nàng chỉ có thể nhìn Thư Lan Âm — nhìn nụ cười ấy — khi nàng bị kéo qua khỏi góc tường, mất dạng.
---
Phía sau, Ôn Cẩn cố vùng ra khỏi tay lính canh.
"Buông ta — ta phải đi theo Tiếp dư —"
Tên lính giữ chặt vai bà, đẩy bà ngồi xuống đất. "Bà ở yên đây. Đây là lệnh của Thái hậu."
"Tiếp dư vô tội — Tiếp dư không làm —"
"Chúng tôi chỉ làm theo lệnh."
Ôn Cẩn nhìn theo bóng Tần Minh khuất dần cuối hành lang, nước mắt già nua lăn dài trên má.
Bà quỳ xuống, hai tay bấu vào nền gạch lạnh.
Tiếp dư — Tiếp dư ơi —
Lão nô đã hứa sẽ bảo vệ Tiếp dư — nhưng lão nô không thể —
Chúng nó — chúng nó đã giăng bẫy quá kỹ —
Bà ngước lên nhìn trời, nắm chặt tay.
Nhưng lão nô sẽ không bỏ cuộc. Lão nô sẽ tìm cách. Lão nô sẽ cứu Tiếp dư.
Dù có phải chết — lão nô cũng sẽ cứu Tiếp dư.
---
Tần Minh bị giải đến một căn phòng nhỏ, khuất sau dãy hành lang phía đông.
Căn phòng tối, không cửa sổ, chỉ có một chiếc đèn dầu treo trên tường — ngọn lửa leo lét, hắt bóng kỳ dị lên bốn bức tường trơ trụi.
Nàng bị đẩy vào trong, ngã xuống nền gạch lạnh.
Cánh cửa sắt đóng lại sau lưng nàng — một tiếng nặng nề, như tiếng đóng nắp quan tài.
Tiếng khóa then cài then vang lên.
Tần Minh ngồi trong bóng tối, tay ôm vai, run rẩy.
Nước mắt nàng rơi — nhưng không phải vì sợ. Mà vì — nàng hiểu.
Đây là cái bẫy. Cái bẫy mà Thư Lan Âm đã chuẩn bị. Và ta — ta đã rơi thẳng vào nó.
Ta tưởng ta đã chuẩn bị. Ta tưởng ta đã sẵn sàng. Ta tưởng ta có thể chờ thời cơ.
Nhưng nàng ta đã ra tay trước. Và nàng ta đã thắng.
Tần Minh gục mặt xuống đầu gối, bờ vai run lên từng hồi.
Con xin lỗi — Ôn Cẩn ơi —
Con xin lỗi — mẹ ơi —
Con đã không đủ thông minh. Con đã không đủ mạnh.
Và bây giờ — con sẽ chết.
---
Một lúc sau — nàng không biết bao lâu — tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.
Tiếng giày da chạm trên nền gạch, từng bước chậm rãi, đều đặn. Không phải bước chân của lính canh — nó nhẹ nhàng hơn, thong thả hơn.
Cánh cửa sắt mở ra.
Ánh sáng từ hành lang chiếu vào, làm Tần Minh nheo mắt. Một bóng người đứng ở ngưỡng cửa — dáng cao, gầy, mặc áo gấm xanh.
Là Thư Lan Âm.
Nàng ta bước vào, tay cầm một chiếc đèn lồng nhỏ. Ánh sáng từ đèn lồng chiếu lên mặt nàng ta — dịu dàng, hiền hậu, như một vị thánh.
Nhưng mắt nàng ta — đôi mắt ấy — không hề dịu dàng.
"Tần muội muội."
Giọng nàng ta nhẹ nhàng, êm ái, như thể đang nói với một đứa trẻ.
"Tỷ đến thăm muội."
Tần Minh ngước lên nhìn nàng ta, mắt đỏ hoe, nhưng không khóc nữa.
"Tỷ — tỷ đến để nhìn mặt ta thất bại?"
"Không." Thư Lan Âm lắc đầu, bước đến gần hơn. "Tỷ đến để nói với muội một điều."
Nàng ta quỳ xuống, ngang tầm mắt với Tần Minh. Đèn lồng đặt giữa hai người, ngọn lửa nhảy múa, tạo ra những bóng hình kỳ dị trên tường.
"Muội có biết — tại sao tỷ thắng không?"
Tần Minh im lặng.
"Vì tỷ không có giới hạn." Thư Lan Âm mỉm cười. "Tỷ có thể làm bất cứ điều gì để thắng. Giết người. Mua chuộc. Dàn dựng. Tất cả."
"Còn muội — muội có giới hạn. Muội vẫn còn lương tâm. Muội vẫn còn sợ hãi. Muội vẫn còn — tình người."
"Và đó là lý do muội thua."
Nàng ta đứng dậy, nhìn Tần Minh từ trên cao.
"Tần muội muội — tỷ sẽ nói cho muội biết: chuyện này chưa kết thúc đâu. Nó mới chỉ bắt đầu."
"Muội sẽ bị điều tra. Muội sẽ bị tra khảo. Và cuối cùng — muội sẽ chết."
"Trừ khi —"
Nàng ta ngừng lại, môi nhếch lên.
"— có người nhận tội thay muội."
Tần Minh nhìn Thư Lan Âm, lạnh toát sống lưng.
Nàng ta — nàng ta đang ám chỉ Ôn Cẩn.
Nàng ta muốn Ôn Cẩn chết thay ta.
"Đừng — đừng động đến Ôn Cẩn —"
"Ồ?" Thư Lan Âm nhướng mày. "Muội lo cho cung nữ của mình thế sao? Thật cảm động."
Nàng ta cười nhẹ, quay lưng bước ra cửa.
"Tỷ không hứa gì cả, Tần muội muội. Ở cái nơi này — không ai hứa được gì cả."
Cánh cửa sắt đóng lại.
Bóng tối lại bao trùm.
Tần Minh ngồi trong bóng tối, tay nắm chặt đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay, rỉ máu.
Thư Lan Âm — tỷ nói tỷ không có giới hạn.
Nhưng tỷ sai rồi.
Ai cũng có giới hạn. Và một ngày — tỷ sẽ chạm đến giới hạn của mình.
Và ngày đó — ta sẽ ở đó, chờ tỷ.
Nàng nhắm mắt, dựa lưng vào tường lạnh.
Bên ngoài, tiếng chuông từ lầu gác vọng xuống — điểm giờ Thìn.
Một ngày mới vừa bắt đầu.
Và nó sẽ là ngày dài nhất trong đời nàng.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

