Vừa nghe xong, con cá hề lập tức rũ như tàu lá, giọng nói cũng nhỏ hẳn đi:
[Nhưng mà nếu không cứu mẹ em ra, mẹ sẽ chết mất ở đó…]
Lộc Linh nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi hỏi:
[Mẹ em bị kẹt ở đâu vậy?]
[Ở dưới mấy tảng đá ngầm gần bờ biển Nam Sa.] Con cá hề vội vàng trả lời, ánh mắt khẩn thiết nhìn chằm chằm vào cô, mong cô đồng ý.
Bên cạnh, mấy con cá khác còn tiếp tục can ngăn: con người mà ở dưới nước lâu quá thì sẽ chết đuối.
Chúng đã thấy không biết bao nhiêu kẻ chết đuối trong biển rồi.
Lộc Linh nghe xong chỉ khẽ gật đầu, nhưng không hề đồng ý sẽ đi cứu.
[Để chị suy nghĩ đã.]
Nói xong, cô đứng dậy đi tìm một cái thùng lớn, sau đó lần lượt vớt hết mấy món quà mà con rùa biển tặng từ trong bồn tắm ra bỏ vào thùng.
Xong xuôi, cô xách thùng đi ra ngoài.
Vào đến bếp, Lộc Linh nhìn đống hải sản trong thùng thì lập tức thấy khó xử.
Thôi kệ, ra ngoài ăn cho lành.
Tiện thể trải nghiệm chút phong vị bản địa.
Cô sửa soạn qua loa rồi ra ngoài.
Khu này có vài quán ăn lâu đời, khách khứa ra vào tấp nập.
Lộc Linh đeo kính râm bước vào, chọn một chỗ ngồi một mình rồi bắt đầu lật thực đơn.
Cô gọi một món đặc sản nổi tiếng của quán, sau đó ngồi chờ đồ ăn mang lên.
Điện thoại rung liên tục. Cô lấy ra xem thì thấy tin nhắn của Giang Yến.
Giang Yến: [Tôi còn tưởng cô cao sang lắm chứ, ai ngờ mới chia tay có một tháng đã nhịn không nổi mà mò tới xin tiền tôi rồi.]
Giang Yến: [Nhưng mà nếu cô thiếu tiền như vậy, tôi cho phép cô làm tình nhân của tôi.]
Giang Yến: [Dù sao cô cũng bị dân mạng gọi là “tiểu tam” rồi, làm tình nhân của tôi chắc cô chấp nhận được thôi.]
Đọc những tin nhắn này, Lộc Linh chỉ thấy buồn nôn không tả nổi.
Đây thật sự là cái gã Giang Yến từng hết mực chân thành mà cô biết ư?
Ngay sau đó, một tin nhắn SMS bật ra: trong tài khoản ngân hàng của cô vừa có thêm 1.500 tệ, ghi chú rõ ràng “tự nguyện tặng”.
Nhìn thấy tiền, cảm giác buồn nôn cũng biến mất.
Có tiền thì tâm trạng lập tức khá hơn, Lộc Linh cũng chẳng buồn bắt bẻ lời lẽ khó nghe kia nữa.
Cãi nhau với loại đàn ông rác rưởi này, chỉ tổ khiến bản thân thêm bực bội.
Lộc Linh: [Cút đi, đồ cặn bã!]
Nhắn xong, cô thẳng tay chặn số hắn.
Đúng lúc này, món ăn được bưng lên. Trong lúc ăn, Lộc Linh nghe thấy mấy người đàn ông ở bàn bên đang trò chuyện.
Không chỉ vậy, gương mặt ai nấy đều nhăn nhó, u ám như bị mây đen phủ kín.
“Làm sao bây giờ, lát nữa Vương tổng tới rồi.”
“Nhưng mà chỗ hải sản đã hứa giao, chúng ta vẫn chưa chuẩn bị xong.”
“Dạo này cua hoàng đế với cá mú sao đỏ khó bắt quá.”
Người đàn ông lớn tuổi tóc đã bạc mở miệng, giọng nghiêm nghị:
“Chuẩn bị tinh thần mà bồi thường đi.”
Vừa nghe đến chuyện bồi thường, cả nhóm càng thêm ủ rũ.
Ra khơi vật vã năm ngày trời, chẳng những không kiếm được tiền mà còn lỗ vốn, ai mà chịu cho nổi.
“Anh Lưu, tôi… tôi không có tiền để bù đâu.” Một người đàn ông gù lưng khàn giọng, suýt nghẹn lại.
Mọi người nghe vậy liền im phăng phắc.
“Lý Cường, phần của cậu tôi lo cho. Vợ cậu bệnh quan trọng hơn.” Anh Lưu lên tiếng, rút một điếu thuốc châm lửa, rít một hơi rồi cảm thán:
“Nếu mà bắt được cua hoàng đế với cá mú sao đỏ thì đâu đến nỗi này.”
Như vậy thì mọi người chẳng phải đau đầu nữa.
Nghe tới đó, ánh mắt Lộc Linh khẽ sáng lên, tim cô bỗng rộn ràng hẳn.
Cô có chứ!
Lộc Linh đang đau đầu không biết phải xử lý đống hải sản thế nào, giờ tự nhiên có người “dâng gối lúc buồn ngủ”, còn gì hợp hơn nữa.
Cô ăn thêm mấy muỗng cháo hải sản, rồi đặt thìa xuống, nhìn sang đám người kia nói:
“Các anh cần hải sản phải không? Tôi có đấy.”
Nghe vậy, ánh mắt cả bọn lập tức đổ dồn về phía cô.
Anh Lưu rít một hơi thuốc, ánh nhìn cũng khóa chặt lấy cô:
“Cô có thật à?” Giọng anh ta đầy nghi ngờ, “Loại hải sản này vốn khó bắt, chẳng lẽ cô định lừa bọn tôi?”
Ngay cả mấy người đàn ông đi biển dày dạn kinh nghiệm như họ còn bó tay, một cô gái nhỏ bé thì sao có thể chứ?
Thấy bọn họ không tin, Lộc Linh chỉ cười:
“Hải sản ở nhà tôi. Các anh theo tôi về xem thì biết.”
Cả nhóm nghe vậy đều chần chừ, nhưng thời gian giao hàng với Vương tổng thì đang đến sát nút.
Anh Lưu suy nghĩ một lúc, cắn răng nói:
“Được! Vậy chúng tôi đi với cô một chuyến.”
Thế là cả nhóm lóc cóc theo Lộc Linh về biệt thự của cô.
Nhìn căn biệt thự to sang trọng, ai nấy đều có vẻ kỳ quái.
“Cô làm sao mà mua được căn biệt thự này vậy?” Có người tò mò hỏi.
Lộc Linh khẽ nhíu mày:
“Thế nào, biệt thự này không cho người ở à?”
Ra là vậy, hóa ra cô gái này không phải dân bản địa.
Cả nhóm chỉ lắc đầu, không dám hỏi thêm.
Đi vào trong nhà, tới gian bếp, họ liền trông thấy trong cái thùng to có mấy con cua hoàng đế đang bò lổm ngổm.
“Chẳng lẽ tôi lừa các anh chắc?”
Bọn họ lại xúm vào nhìn, phát hiện còn có mấy con cá mú sao đỏ đang bơi trong đó. Lập tức ai nấy mặt mày biến sắc, cuống cuồng bế từng con cua hoàng đế ra ngoài, trông vừa mừng vừa… xót của.
Không chỉ thế, trong thùng còn có cả tôm ngọt và bào ngư.
Sau khi kiểm tra kỹ mấy con cá, cả nhóm mới thở phào. May quá, vẫn sống nguyên. Nếu chết rồi thì giá trị tụt thảm hại.
“Cô gái, cô định bán bao nhiêu?” Anh Lưu vừa kiểm hàng xong, ánh mắt lại dừng trên người cô.
Lần đầu tiên trong đời Lộc Linh đi bán hải sản, lại còn toàn loại hạng sang thế này, cô cũng đâu biết giá cả thế nào.
Cô ngẫm nghĩ rồi bảo:
“Để tôi tra trên mạng thử.”
Nói rồi rút điện thoại, gõ tìm giá.
Nhưng giá trên mạng loạn xạ cả lên, mỗi nơi một kiểu, chẳng biết tin vào đâu.
Lộc Linh liền ngẩng đầu:
“Hay thôi các anh ra giá đi.”
“Được.”
Sau một hồi mặc cả, cuối cùng thống nhất giá 140 tệ một cân.
Hải sản do “Ngài Rùa Biển” tặng quả nhiên là hàng thượng hạng, nên Lộc Linh mới bán được giá đẹp thế.
Tiền trao tay, hàng giao đủ. Đôi bên đều hài lòng.
Trước khi đi, anh Lưu trịnh trọng giới thiệu:
“Chào cô, tôi là Lưu Đan. Nếu cô còn hải sản muốn bán, cứ liên lạc tôi qua WeChat.”
Anh ta vừa nói vừa đưa danh thiếp:
“Đây là danh thiếp của tôi.”
Lộc Linh nhận lấy, nhìn qua một lượt rồi gật đầu:
“Được.”
Chợt cô nghĩ ra điều gì, liền hỏi:
“Ngày mai các anh có ra khơi không?”
“Có, mai đi một chuyến.”
“Thế có đi ngang qua mấy rạn đá ngầm ở bờ biển Nam Sa không?” Cô vừa hỏi vừa chống cằm suy tư.
Muốn cứu mẹ của con cá hề kia, cô phải đi biển mới được.
“Có đi ngang, nhưng chỉ từ xa thôi.” Lưu Đan đáp, “Nơi đó nguy hiểm lắm.”
Lộc Linh gật đầu, sau đó nở nụ cười tươi rói:
“Vậy mai phiền các anh cho tôi đi cùng một chuyến nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)