Lộc Linh đưa tay nhấc mấy con ốc giác khổng lồ ra khỏi bồn, ngắm nghía một lúc. Vỏ óng ánh đủ sắc, trông vừa đẹp vừa sang.
Nhưng cô nhớ mang máng rằng loài này vốn là động vật thủy sinh cấp một cần được bảo hộ, gần như sắp tuyệt chủng. Vậy mà con rùa kia tỉnh bơ xách cả mớ về cho cô.
Thật là… phạm pháp công khai rồi còn gì!
Thấy cô cứ nhìn chăm chăm vào mấy con ốc, con rùa quýnh lên, vội giải thích:
[Cái này ăn ngon lắm đó. Hơn nữa bên trong còn có thể sinh ra ngọc trai nữa. Người loài các cô chẳng phải thích nhất mấy thứ này à?]
Lộc Linh thở dài, thả ốc trở lại bồn, lắc đầu:
[Ăn thì ngon thật đấy, nhưng tôi mà ăn, chắc cả nửa đời sau phải sống trong tù quá.]
Con rùa tròn xoe mắt, kinh ngạc:
[Thứ này… người loài các cô không được ăn sao?]
[Không được. Mang trả về đi.] Lộc Linh giơ tay vỗ nhẹ mai nó, sau đó tắt vòi nước, rửa tay rồi bước ra ngoài chuẩn bị đi ngủ.
Trước khi đi, cô còn dặn thêm:
[Đừng có ồn, để tôi ngủ cái đã.]
[Rõ liền…] Con rùa đáp như lính nhận lệnh.
Kinh thị, Khu Kim Tú Hoa Thành.
Cố Cảnh Tu đứng trước bồn tắm trong nhà vệ sinh. Người khoác áo choàng trắng, chân trần giẫm lên nền gạch lạnh lẽo.
Anh đưa mắt nhìn xung quanh, phát hiện nơi này so với chỗ vừa từ nhà Lộc Linh trở lại, giống hệt nhau.
Lẽ nào… từ đây cũng có thể truyền thẳng đến nhà cô?
Rời khỏi nhà vệ sinh, Cố Cảnh Tu gọi điện cho thư ký.
“Giúp tôi tra một chút về Lộc Linh.”
Lúc này đã gần nửa đêm, thư ký đang lim dim chuẩn bị ngủ. Nghe giọng ông chủ, đành phải ngậm ngùi bò dậy, mở máy tra cứu.
Vừa gõ bàn phím vừa rủa thầm, mất nửa tiếng mới tổng hợp xong thông tin về Lộc Linh trong vòng một tháng, rồi gửi cho sếp.
Nhận được hồ sơ, Cố Cảnh Tu chăm chú xem.
Hóa ra, suốt một tháng nay, Lộc Linh bị fan của Giang Yến và Tô Vũ Miên chửi rủa thậm tệ. Có fan cực đoan còn mò tới tận cửa để quấy rối.
Mà tất cả chỉ để ép cô phải chia tay với Giang Yến.
Nhìn tới đây, Cố Cảnh Tu bật cười lạnh.
“Yêu thì thề non hẹn biển. Hết yêu liền vung quyền đánh tới tấp.”
Vì địa chỉ bị lộ, Lộc Linh không thể tiếp tục ở lại Kinh thị. Đúng lúc hợp đồng với công ty cũ cũng vừa hết, cô lập tức nhờ trung gian tìm mua một căn biệt thự ven biển rồi dọn đi.
“Con mắt chọn đàn ông của cô… đúng là kém đến mức kinh hoàng.” Cố Cảnh Tu nhếch môi mỉa mai.
Nhưng khi ánh mắt lướt qua tấm ảnh Lộc Linh mặc váy trắng, đứng bên bờ sông khóc đến hoa lê đẫm mưa, anh lại thấy chướng mắt vô cùng.
“Đường đường là bạn gái chính thức, vậy mà bị chửi như con chó. Đúng là đồ vô dụng.” Anh tiếp tục phun lời cay độc.
Nói xong, anh lại gọi cho thư ký.
Khổ thân vị thư ký, cơn buồn ngủ vừa gượng gạo lấy lại được, nay lại tiêu tán sạch.
“Thưa sếp, còn việc gì ạ?” Giọng anh ta đầy rã rời.
Cố Cảnh Tu vẫn lướt màn hình đọc về Lộc Linh, nhưng giọng lạnh lẽo:
“Tôi nhớ công ty mời Giang Yến làm gương mặt đại diện cho sản phẩm mới đúng không?”
“Dạ đúng.”
“Đổi người.”
Thư ký: “…”
Trong lòng chỉ biết kêu gào: Ông bố này, nửa đêm không ngủ, lại đi nghịch hợp đồng đại diện!
“Vâng.”
Không còn ai quấy nhiễu, Lộc Linh hiếm hoi được một giấc ngủ ngon.
Sáng dậy, bên tai không còn là tiếng chửi rủa, cũng chẳng còn cảnh bị gõ cửa ầm ầm.
Quá tuyệt vời.
Cô kéo rèm cửa, mở tung cửa sổ, hít một hơi căng lồng ngực.
Một làn hương hải sản phảng phất ùa vào, xen lẫn chút mùi cá khô mằn mặn.
Đúng chuẩn “biệt thự ven biển”, ngửi thôi cũng thấy đã!
Vừa bước vào phòng tắm, Lộc Linh theo thói quen đưa mắt nhìn về phía bồn tắm.
Kết quả là cả bồn tắm chật ních đủ loại sinh vật biển đang nhấp nhô.
[Con người ơi, cứu giúp với…]
[Cái đuôi của tôi đau quá, cô giúp tôi được không?]
[Con người, bên kia có chỗ đầy rác, phiền cô dọn hộ một chút nhé?]
[Con người…]
[Con người…]
Một loạt tiếng “con người, con người” vang lên không ngớt, làm đầu óc Lộc Linh như muốn nổ tung.
Cô lập tức giơ tay, mặt nghiêm túc hẳn:
“Xếp hàng! Một con cá một lần thôi! Cứ thi nhau kêu thế này thì tôi điên mất!”
Quả thật, so với mấy ngày trước bị mắng chửi, nguyền rủa thì vẫn còn dễ chịu hơn. Nhưng cả đám cá đồng thanh “tụng kinh” thì cũng chẳng khá hơn là bao.
Con đầu tiên lên tiếng là một chú cá bị mắc kẹt trong cái lon sắt, giọng nói vọng vang như có tiếng vang trong thùng:
[Cô có thể giúp tôi gỡ cái ống sắt trên đầu xuống được không?]
Đang đánh răng, Lộc Linh quay đầu liếc sang. Quả nhiên thấy một con cá toàn thân đỏ rực, rất đẹp, nhưng đang mắc kẹt trong một chiếc chai thủy tinh trong suốt, đầu chui ra không nổi.
Cô giơ tay làm dấu “OK”, rồi nhanh chóng súc miệng, rửa mặt, chạy đi tìm đồ nghề.
Muốn gỡ ra thì chỉ có cách… đập vỡ cái chai.
Nhưng vấn đề là đập mạnh quá thì cá cũng “ngất xỉu”.
[Không trách! Không trách đâu!]
Thật ra nếu cứ bị nhốt trong cái chai này, không chết hôm nay thì mai mốt nó cũng toi, bởi cơ thể nó sẽ lớn dần, đầu cũng thế, đến lúc đó thì ngạt thở mà chết thôi.
Thế là, Lộc Linh nắm con cá ra, đặt xuống nền nhà, cắn răng cầm búa nện một phát.
“Choang!”
Con cá đỏ lập tức lăn ra… xỉu luôn.
May mà cái chai cũng nát vụn.
Lộc Linh run run nhặt con cá lên, thả lại vào nước.
Kết quả nó chỉ lật bụng nổi lềnh bềnh, khiến cô hoảng hồn:
“Chết rồi, chẳng lẽ tôi lỡ tay đập chết nó rồi hả?”
Mấy con cá bên cạnh vội vàng trấn an:
[Không sao đâu, nó chỉ bị choáng thôi, lát tỉnh lại mà.]
Nghe vậy, cô mới thở phào.
Xong xuôi, cô lại quay sang xử lý một con khác đang bị trùm trong túi nilon. Cô kiên nhẫn gỡ túi ra, cứu nó thoát nạn.
Càng làm càng thấy buồn cười, tất cả mấy thứ vướng trên người bọn cá đều là rác do con người xả ra.
Cô vừa giúp vừa hỏi:
“Các cậu sống ở vùng biển nào mà lắm rác thế này?”
[Vùng biển Nam Sa.]
Lộc Linh ngẩn ra. Ủa, chẳng phải Nam Sa nổi tiếng là vùng biển sạch sẽ sao? Sao cá ở đó lại dính đầy rác rưởi thế này?
Giúp dọn gần xong, một chú cá hề tí hon bơi đến trước mặt cô, giọng nói non nớt như trẻ con:
“Mẹ cháu bị kẹt trong một cái chai lớn, nên không đến đây được. Cô có thể cứu mẹ cháu không?”
Lộc Linh cúi đầu nhìn, thấy nó nhỏ xíu so với mấy con cá khác, chắc chỉ là một đứa trẻ.
Các loài cá khác vừa nghe xong liền vội vàng can ngăn:
[Cá hề con, chỗ mẹ cháu bị kẹt con người không đến được đâu, nguy hiểm lắm!]
[Đúng đấy, chỗ đó quanh năm có dòng chảy ngầm, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, con người sẽ chết ở đó mất.]
[Ừ, chúng ta nghĩ cách khác cứu mẹ cháu đi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)