Người đứng bên ngoài phòng quan sát đã rời đi từ lúc nào không hay.
Câu nói "thích cô" của Trần Bách Niên nhẹ nhàng buông xuống.
Chu Duyên đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng suy nghĩ cũng theo đó mà trôi dạt về nơi xa xăm.
Chuyện cô và Giang Thính Lan đến với nhau, là do anh tỏ tình trước.
Chu Duyên của khoảng thời gian ấy vốn không hề biết thế nào là thích một người.
Cô chỉ biết rằng việc đến thư viện tự học đã dần trở thành một điều đáng để mong đợi. Cứ bước vào phòng tự học, ánh mắt cô sẽ theo bản năng tìm kiếm một bóng dáng thân thuộc. Không tìm thấy thì hụt hẫng, tìm thấy rồi lại có chút hồi hộp.
Cô sẽ ôm sách cẩn thận đi tìm chỗ trống, tuyệt nhất là được ngồi ngay phía sau anh, vì như thế, cô có thể thỏa thích ngắm nhìn bóng lưng ấy.
Mối quan hệ giữa cô và các bạn cùng phòng không quá tốt, nhưng cũng có một hai người bạn cùng lớp chơi khá thân. Thỉnh thoảng đi ăn cùng nhau, khi nghe họ nhắc đến anh, cô lại vểnh tai lên nghe ngóng, rồi giả vờ tò mò hòa vào những câu chuyện phiếm của họ.
Anh rất xuất sắc, mới nhập học chưa lâu đã được tham gia làm đề tài nghiên cứu cùng một vị giáo sư lớn tuổi, đồng thời giành được cơ hội thực tập tại bệnh viện trực thuộc.
Anh cũng rất thu hút người khác, vóc dáng và ngoại hình quá đỗi nổi bật khiến những người muốn theo đuổi anh phải xếp thành hàng dài.
Nghe nói còn có một đàn chị tầm cỡ hoa khôi của trường cũng để ý đến anh, hai người họ qua lại rất thân thiết.
Lúc nghe được tin ấy, cõi lòng Chu Duyên bỗng chùng xuống ảm đạm.
Đến tận khi đó, cô mới nhận thức được cảm xúc của chính mình, bần thần lờ mờ nhận ra hình như bản thân đã có chút thích anh.
Thế là mỗi khi gặp lại anh, cô đành dời lại ánh mắt của mình, dồn hết tâm trí vào việc học.
Cho đến khi anh chủ động ngỏ lời, nói rằng nhóm đề tài nghiên cứu đang thiếu người và hỏi cô có muốn tham gia hay không.
Cô gật đầu đồng ý mà chẳng chút đắn đo. Không phải vì anh, mà là vì nhóm nghiên cứu.
Chủ đề trò chuyện nhiều hơn, thời gian ở cạnh nhau cũng dài ra, họ trở thành "bạn bè".
Nhưng cô vẫn luôn tự kiềm chế bản thân, chỉ qua lại với anh như bạn bè, bạn học bình thường, lúc cần lên tiếng thì lên tiếng, khi cần tán gẫu thì tán gẫu. Chút mầm mống tình cảm từng hé lộ nhen nhóm ngày ấy đã bị cô dập tắt sạch sẽ, chẳng còn vương lại vết tích gì.
Mãi về sau, trong một buổi liên hoan của nhóm, có một đàn anh đã trêu đùa: “Dạo này cứ có người dò hỏi anh xem Thính Lan đã có bạn gái chưa. Anh mới tự hỏi cậu ấy có bạn gái từ bao giờ nhỉ. Ngẫm lại mới thấy ngày nào Thính Lan cũng kè kè làm thí nghiệm cùng Chu Duyên, như thế bảo sao người ta không hiểu lầm cơ chứ?”
Một đàn chị cũng hùa theo phụ họa: “Ngoại hình hai đứa xứng đôi lắm, lại còn đều thông minh, làm việc cực kỳ ăn ý. Chị thấy chi bằng hai đứa quen nhau luôn đi cho rồi.”
Mọi người cứ người một câu, kẻ một câu, Giang Thính Lan chẳng hề tiếp lời mà cũng không cắt ngang.
Biểu cảm của anh thoạt nhìn chẳng mảy may gợn sóng, thế nhưng Chu Duyên thì đã sớm căng thẳng đến mức bấu chặt lòng bàn tay.
Buổi liên hoan kết thúc, cả nhóm cùng nhau về trường. Cô và đàn chị đi bộ về ký túc xá nữ, khi vừa đến cổng thì cô bị anh gọi giật lại. Đàn chị nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi bước đi trước, chỉ để lại một mình cô ở đó.
Khi ấy là tháng Mười của học kỳ một năm hai đại học, thành phố Bắc đã bước sang thu - mùa thu mà cô yêu thích nhất.
Gió đêm mơn man mang theo hơi thở mát lành, vô cùng dễ chịu.
Thế nhưng anh cứ bước đến gần thêm một bước, cô lại cảm giác thân nhiệt mình như tăng thêm một độ.
Cho đến khi hình bóng cao lớn ấy hoàn toàn bao trùm lấy cô, cả cơ thể lẫn trái tim cô đều tưởng chừng như muốn nổ tung.
“Chu Duyên.” Chất giọng trầm thấp, du dương cất tiếng gọi tên cô, anh vô cùng thẳng thắn và chân thành: “Anh rất thích em, em có nguyện ý làm bạn gái anh không?”
Cơn hưng phấn ngọt ngào tựa như một đợt Sugar rush lại một lần nữa bủa vây khiến cô kích động tới mức khó thở.
Cơn gió của ngày hôm ấy, bầu không khí của ngày hôm ấy, khuôn viên trường học của ngày hôm ấy, cùng nhịp đập rộn rã của trái tim ngày hôm ấy, tất thảy đều cùng nhau lưu lại thật sâu trong vùng hồi hải mã.
Đến nay, khi một người khác nói ra những lời hệt như vậy, cô lại chẳng còn bừng lên sự cuồng nhiệt và rung động của thuở ban sơ.
Giờ phút này đáy lòng cô chỉ là một mảng bình lặng, chẳng chút gợn sóng.
Chu Duyên chậm rãi dời tầm mắt, nói với Trần Bách Niên đang chờ đợi câu trả lời: "Xin lỗi, có lẽ tôi không thể đón nhận tấm chân tình này."
Trần Bách Niên đã đoán được phần nào qua sự do dự và biểu cảm của cô.
Nói không thất vọng là dối lòng, chỉ là anh ta không hiểu: "Tại sao chứ? Vì bố của Tiểu Thiền sao? Bao nhiêu năm nay người đó không ngó ngàng gì đến hai mẹ con, em vẫn còn ôm hy vọng với anh ta sao?"
Chu Duyên lắc đầu, nhìn về phía con gái lần nữa.
Cô đã chọn tự mình để Chu Tiểu Thiền lại bên cạnh, thì chẳng có tư cách gì để trách móc anh không quan tâm chăm sóc.
Ôm hy vọng với anh sao?
Không còn nữa.
Cho dù thời gian gần đây anh có năm lần bảy lượt xuất hiện trong cuộc sống của cô, cô cũng không còn bất kỳ ý niệm nào nữa. Giờ đây họ đã sớm không còn là người của cùng một thế giới.
Chỉ là cô thực sự không thể quên được những năm tháng ấy, nên không cách nào dễ dàng chấp nhận một người khác.
Với Trần Bách Niên, nếu thang điểm cho tình yêu là mười, hiện tại cô chỉ có hai phần thiện cảm với anh ta, mà hai phần thiện cảm này bắt nguồn từ tư cách đạo đức của anh ta, không liên quan gì đến tình yêu.
Đã từng thử mở lòng để đón nhận, nhưng kết quả cho cô thấy rằng tình cảm không phải là chuyện cứ thử là sẽ có.
Cứ tiếp tục thế này chỉ làm lỡ dở người ta.
Tuy tính cách có thay đổi trong vài năm qua, nhưng cô vốn không phải kiểu người lấp lửng, cô sẽ không dây dưa, do dự làm khổ người khác.
Chu Duyên khẽ nói: "Bách Niên, cảm ơn anh. Anh xứng đáng với một người tốt hơn."
Giọng Trần Bách Niên trầm xuống: "Chu Duyên, tôi thật sự không còn chút cơ hội nào sao?"
Chu Duyên vốn không muốn nói quá thẳng thừng, nhưng thấy dường như anh ta muốn một câu trả lời dứt khoát, cô cũng sợ cứ để hiểu lầm mãi thì không hay, bèn đáp: "Cơ hội không phải do tôi trao. Bách Niên à, tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau."
"Nói cho cùng, trong lòng em vẫn còn người đó, phải không?"
"Cứ coi là vậy đi."
"Tôi có thể đợi."
Chu Duyên thở dài trong lòng: "Bách Niên…"
Trần Bách Niên xem đồng hồ rồi đứng dậy: "Tôi phải đi làm trước đây, chúng ta liên lạc sau nhé."
Anh ta giống như đang chạy trốn, bước chân rất nhanh.
Chu Duyên lại bất lực thở dài một tiếng.
…
Sau mấy tiếng theo dõi ở bệnh viện thì được về nhà, Chu Duyên nghỉ làm một ngày để chăm sóc con.
Đến chiều cô nhóc mới có một chút tinh thần, Chu Duyên đút cho con ăn món cháo mà Trình Tĩnh Phong đã nấu sẵn.
Tiểu Thiền rất ngoan, đút muỗng nào ăn muỗng nấy, ăn xong mới lí nhí nói: "Mẹ ơi, con không có nghịch nước đâu."
Chu Duyên mỉm cười, vén lọn tóc xõa trên trán con: "Không phải vì nghịch nước. Cục cưng à, hôm qua có phải con đã uống rượu mà các ông bà cho không?"
"Dạ, ông Trương bảo con nếm thử một chút, thế là con uống một hớp nhỏ. Mẹ ơi, rượu ngon lắm, cứ ngọt ngọt cay cay ấy. Rồi bà ngoại mang một chai về, thế là con…"
Nói đến đây, cô nhóc lén nhìn mẹ, giọng nhỏ hẳn đi: "Con lại uống trộm một hớp nữa, chỉ một hớp thôi ạ, mẹ ơi~"
Chu Duyên không trách mắng mà giải thích cho con: "Cục cưng à, đó là rượu. Con uống rượu vào sẽ bị dị ứng, mà dị ứng là sẽ bị sốt, ngứa ngáy khắp người như tối qua đấy, cực kỳ khó chịu. Thế nên sau này không được uống rượu nữa, biết chưa? Dù ai bảo uống cũng không được uống.”
Chu Tiểu Thiền nửa hiểu nửa không, ngoan ngoãn gật đầu: "Con biết rồi mẹ ạ, con không bao giờ uống nữa đâu. Tối qua con thấy khó chịu lắm, đầu cứ váng vất, cứ ngỡ mình biến thành một chú gà con rồi cơ."
Chu Duyên không nhịn được cười: "Bé ngoan của mẹ."
Chu Tiểu Thiền vẫn còn thắc mắc: "Mẹ ơi, dị ứng là gì ạ? Tại sao bà ngoại uống rượu lại không bị dị ứng?"
Chu Duyên kiên nhẫn giải thích: "Cơ địa mỗi người mỗi khác, có người không uống được sữa, có người không ăn được hải sản… Ừm… Giống như trong cơ thể Tiểu Thiền có một người tí hon không thích rượu vậy, cứ uống rượu vào là người tí hon sẽ phản kháng, rồi cơ thể chúng ta sẽ xuất hiện đủ loại phản ứng khó chịu."
"Dạ, ra là thế." Vẫn chưa hiểu lắm, Chu Tiểu Thiền nghiêng đầu hỏi: "Vậy tại sao người tí hon trong cơ thể con không thích uống rượu, mà con lại thấy rượu ngon thế ạ?"
Chu Duyên hết cách, đành nói: "Bởi vì bố của Tiểu Thiền cũng bị dị ứng cồn, không thích uống rượu, nên cơ thể Tiểu Thiền cũng bị dị ứng theo."
"Tại sao bố lại bị dị ứng cồn ạ?"
"..."
Cô nhóc nhíu mày, tự mình nghĩ thông suốt: "Đều tại bố hết, tại bố làm Tiểu Thiền thấy khó chịu."
Đúng là như vậy thật…
"May mà bố chết rồi ạ!"
Chu Duyên không ngờ cô nhóc lại có phát ngôn gây sốc như vậy, lập tức bật cười thành tiếng.
Từ lúc đi mẫu giáo, Chu Tiểu Thiền bắt đầu nhận thức được chuyện ai cũng có bố.
Có lần đi học về, lần đầu tiên cô nhóc hỏi bố mình đang ở đâu, Trình Tĩnh Phong vì không muốn cô nhóc buồn nên đã nói dối rằng bố cô nhóc qua đời rồi, Chu Duyên cũng không ngăn cản.
Chu Tiểu Thiền chỉ mất một giây để chấp nhận "sự thật" này, từ đó về sau hễ có ai hỏi đến bố, cô nhóc đều bảo với người ta là bố mình chết rồi.
Chu Duyên nghĩ đến Giang Thính Lan, mím môi, định hỏi gì đó nhưng lời đến đầu môi lại nuốt ngược vào trong.
Chết rồi cũng tốt, dù sao sau này anh cũng sẽ không xuất hiện nữa.
Ăn xong cháo, dỗ dành một lát thì cô nhóc ngủ thiếp đi, Chu Duyên cầm bát không đi ra ngoài.
Trình Tĩnh Phong đang ngồi bên bàn ăn, vẻ mặt vẫn còn căng thẳng, nhìn cô với dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Cô đi ngang qua bà vào bếp rửa bát, vừa làm vừa nói: "Con không trách mẹ đâu, sau này mẹ chú ý một chút là được."
"Chú ý, mẹ nhất định sẽ chú ý." Trình Tĩnh Phong thở phào, bấy giờ mới nói: "Sáng nay mẹ thấy cậu Trần đến, người ta cũng có lòng đấy, khi nào con bảo cậu ấy qua nhà mình một chuyến, mẹ nấu mấy món ngon đãi khách."
Tay Chu Duyên khựng lại, cô nói: "Mẹ ơi, con từ chối anh ấy rồi. Sau này có ai hỏi thì mẹ cứ bảo là không hợp, đừng nói gì thêm."
Trình Tĩnh Phong kinh ngạc: "Tại sao chứ? Chẳng phải hai đứa đang tiến triển tốt sao? Cậu Trần là người tốt biết bao nhiêu."
"Không phải cứ người tốt là con phải ở bên cạnh, con không muốn gượng ép, gượng ép là không có trách nhiệm với bất kỳ ai cả."
"Con thật là…" Trình Tĩnh Phong tức tối: "Chẳng lẽ con vẫn còn vương vấn bố của Tiểu Thiền sao? Nếu cậu ta có tâm với hai mẹ con thì đã sớm tìm đến rồi, sao con lại bướng bỉnh thế cơ chứ."
Rửa bát xong, Chu Duyên đứng trước bồn rửa, vẫn quay lưng về phía Trình Tĩnh Phong: "Mẹ à, anh ấy có đến hay không, anh ấy làm gì là chuyện của anh ấy. Còn con là con, con xác định rõ tình cảm của mình và con chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân."
"Cái đứa này!"
Chu Duyên bước ra ngoài, khẽ mỉm cười nói: "Sau này đành vất vả nhờ mẹ tiếp tục nuôi con và Tiểu Thiền vậy."
Trình Tĩnh Phong lườm cô một cái, nhưng cuối cùng cũng chẳng nói gì thêm, chỉ gọi với theo bóng lưng cô đang đi vào phòng ngủ: "Tối nay con ăn gì!”
"Món gì thanh đạm chút ạ, Tiểu Thiền ăn được là được, mẹ mua thêm ít trái cây nữa, chuối hay đào đều được ạ."
"Thật là khó chiều mà."
…
Sau khi Chu Tiểu Thiền bình phục lại vui vẻ cùng bà ngoại đến trường đại học dành cho người cao tuổi.
Ở ngôi trường này, ngoài lớp nếm rượu ra còn có rất nhiều lớp học thú vị khác như vẽ tranh, ẩm thực, làm bánh, đàn hát, vui ơi là vui!
Đến phòng học, thầy giáo vẫn chưa tới, mọi người ngồi quây quần trò chuyện với nhau.
Các ông các bà đều xúm lại hỏi han xem lần trước cô nhóc ốm có sao không.
Ông Trương còn mang cho cô nhóc một hộp sô cô la, bảo là từ nay về sau tuyệt đối không cho cô nhóc uống rượu nữa.
Chu Tiểu Thiền mừng rỡ, ôm lấy hộp sô cô la, ngước cái đầu nhỏ lên nói: "Ông Trương ơi, không phải lỗi của ông đâu ạ, là tại bố cháu không tốt đấy."
Ông Trương ngạc nhiên: "Bố cháu không tốt sao?"
Cô nhóc gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, đều tại bố làm cháu thấy khó chịu hết, may mà bố chết rồi."
Mấy cụ già nhìn nhau, ai nấy đều bật cười thành tiếng.
Chú Lý cũng ở đó, bế xốc cô nhóc đặt ngồi lên đùi: "Ai bảo bố cháu chết rồi nào?"
"Bà ngoại ạ."
"Đừng nghe bà ngoại cháu nói bậy."
Chu Tiểu Thiền mở hộp sô cô la ra, sự chú ý lập tức bị thu hút hoàn toàn vào đó, tai chẳng còn nghe thấy ai nói gì nữa.
Trình Tĩnh Phong cũng vừa lấy nước đi vào, chú Lý không nói thêm chuyện đó nữa.
Những lớp như cắm hoa, nấu nướng, làm bánh hay các môn thể thao với bóng đều khá tự do, Chu Tiểu Thiền có chạy nhảy lăng xăng cũng không ảnh hưởng gì.
Nhưng hôm nay là tiết cảm thụ văn học, Trình Tĩnh Phong dặn dò cô nhóc lát nữa phải ngồi im bên cạnh, không được nói chuyện làm phiền thầy giáo.
Chu Tiểu Thiền vội vàng gật đầu: "Cháu sẽ ngoan mà."
Thế nhưng rõ ràng cô nhóc đã quá tự tin vào khả năng kiềm chế của mình.
Chưa đầy 10 phút, cái mầm nhỏ này đã ngồi không yên, cô nhóc kéo kéo gấu áo bà ngoại, thì thầm: "Bà ngoại ơi, cháu muốn ra ngoài chơi~"
Chú Lý ngồi bên cạnh nghe thấy thì bảo: "Để tôi dẫn con bé ra ngoài cho, mấy tiết này với tôi cũng chẳng thú vị gì."
"Thế cũng được." Trình Tĩnh Phong dặn dò đứa nhỏ: "Ngoan đấy nhé."
"Vâng ạ!"
Chú Lý thật sự không thích mấy tiết thơ ca hò vè ê a này chút nào, ở bên cạnh Chu Tiểu Thiền mới vui chứ.
Cái mầm nhỏ này thông minh lắm, lúc nào cần nghịch thì nghịch, lúc nào cần im là im, miệng lại ngọt xớt, cực kỳ biết cách dỗ dành người lớn.
Cô nhóc xinh xắn vô cùng, ngũ quan và thần thái phần lớn đều giống mẹ, duy chỉ có đôi mắt là giống hệt bố, lại còn tự có thêm một đôi lúm đồng tiền mà cả bố lẫn mẹ đều không có, trông đáng yêu không chịu được.
Định bụng dẫn cô nhóc ra ngoài dạo chơi thật, nhưng vừa tới hoa viên của trường, họ đã chạm mặt một nhóm người đang đi tới, người đứng chính giữa kia không phải bố của đứa trẻ thì còn là ai nữa.
Giày Tây áo vest chỉnh tề, dáng người hiên ngang, anh nổi bật vô cùng giữa đám đông.
Thính Lan đúng là hàng xóm của họ, nhưng quan hệ giữa đôi bên không chỉ đơn thuần là hàng xóm.
Bà cụ nhà chú Lý mắc bệnh tim mạch, có lần đột ngột phát bệnh đến mức ngừng thở, chính cậu thanh niên khi ấy còn đang học đại học này đã chạy sang làm hồi sức tim phổi suốt hơn 20 phút mới giành giật được bà ấy từ tay thần chết trở về.
Sau này khi bà cụ đã bình phục hẳn, họ muốn tìm một nơi không khí trong lành để dưỡng già, Thính Lan đã giới thiệu Vân An, đồng thời nhờ vả họ trông nom gia đình ba người của Chu Duyên.
Lúc đó Chu Tiểu Thiền mới được hơn sáu tháng tuổi.
Chuyện trước kia họ không rõ, Thính Lan cũng không muốn nói nhiều, nên họ chỉ biết đứa nhỏ này là con của anh.
Dù Chu Duyên và Trình Tĩnh Phong có suy nghĩ gì về Thính Lan, nhưng không ai hiểu rõ tâm ý của anh bằng hai ông bà lão.
Nếu trong lòng không có Tiểu Thiền và Chu Duyên, anh đâu cần phải làm đến mức này, giờ đây ngay cả công ty cũng sắp mở đến tận đây rồi.
Ông ấy suy ngẫm một lát rồi hỏi người đang đi tới: "Thính Lan, cháu bận xong chưa?"
Giang Thính Lan nhìn về phía cô nhóc đang nấp bên chân chú Lý.
Cô nhóc mặc một chiếc váy cotton màu xanh nước biển, tay ôm khư khư hộp sô cô la như thể sợ ai cướp mất.
Hai bím tóc đuôi tôm rũ xuống đôi vai nhỏ, đôi má hồng hào có sắc diện, xem ra đã bình phục rồi.
Lúc này, đôi mắt to tròn như hai quả nho lén lút ngước nhìn lên rồi lại nhanh chóng rụt lại, giống như một chú thỏ con đang dè dặt thò đầu ra khỏi hang thăm dò.
Giang Thính Lan đáp: "Cháu vừa kiểm tra xong."
Rồi anh nói với nhóm cấp cao đi cùng: "Hôm nay thế thôi, sáng mai chúng ta họp."
"Vâng, thưa sếp Giang."
Đợi mọi người đi khuất, chú Lý cười híp mắt nói: "Vừa hay, chú còn phải quay lại lớp học, có thể phiền cháu trông hộ đứa nhỏ một lát được không?"
Chẳng đợi anh trả lời, chú Lý đã ngồi xổm xuống nói với cô nhóc: "Tiểu Thiền ơi, cháu chơi với chú này một lát nhé?"
Chu Tiểu Thiền dán sát vào người ông Lý, đầu gần như vùi vào vai ông ấy, giọng nhỏ nhí nhí: "Cháu không…"
Cô nhóc nhận ra người chú này, dường như chú ấy là một đối tượng xem mắt khác của mẹ.
Tuy chú ấy rất đẹp trai, nhưng mặt mày cứ lầm lì như thể đang không vui, cô nhóc thấy hơi sợ.
Cô nhóc vẫn thích chú Trần hơn, lúc nào chú Trần cũng cười với cô nhóc, lần nào cũng mang đồ ăn ngon cho cô nhóc.
Chú Lý dỗ dành: "Chỉ chơi với chú ấy một lát thôi, mai ông mang bánh ngọt bà Lý làm cho cháu nhé."
"Ưm… thế cũng được ạ."
Bánh ngọt bà Lý làm là ngon nhất trần đời!
…
Giang Thính Lan chưa từng tiếp xúc với trẻ con, đương nhiên cũng chẳng biết cách chung sống với chúng, lúc này anh thực sự hơi lúng túng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Sau khi chú Lý rời đi, một lớn một nhỏ cứ thế "mắt to trừng mắt nhỏ".
Giang Thính Lan quay đầu nhìn Tống Thành.
Tống Thành giật thót mình, đành bấm bụng lắp bắp: "Sếp Giang… tôi cũng không rành việc trông trẻ lắm."
"Tôi có bắt cậu trông đâu."
"Ồ."
"Đi tìm chút đồ ăn với đồ chơi mang qua đây."
"Vâng, thưa sếp Giang."
Tống Thành như được đại xá, quay người chuồn nhanh hơn thỏ.
Khi kẻ thứ ba duy nhất tại hiện trường đã rời đi, màn "mắt to trừng mắt nhỏ" lại tiếp tục.
Giang Thính Lan suy nghĩ một lát, bèn tự giới thiệu trước: "Chào cháu, chú tên là Giang Thính Lan."
Người lớn này lạ thật đấy.
Chu Tiểu Thiền ôm chặt hộp sô cô la trong lòng, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, cũng đáp lại một cách rất nghiêm chỉnh: "Chào chú, cháu tên là Chu Cảnh Nhàn, chú có thể gọi cháu là Tiểu Thiền."
"Cháu muốn đi đâu chơi không?"
"Cháu không muốn chơi, cháu muốn về tìm bà ngoại cơ."
"...”
Khu dân cư nghỉ dưỡng này rất rộng, phía bên này là trường đại học dành cho người cao tuổi, ngay sát vách là mấy phòng trải nghiệm thực tế ảo VR, Giang Thính Lan bèn hỏi: "Đi chơi trò chơi ở đằng kia nhé?"
"Nhưng mà cháu chơi rồi ạ."
"..."
Cách đó không xa là bể bơi, cả bể ngoài trời lẫn bể bốn mùa đều có đủ.
Giang Thính Lan hỏi tiếp: "Cháu có muốn học bơi không?"
Mắt Chu Tiểu Thiền sáng rực lên, nhưng rồi lại nhanh chóng ỉu xìu xuống: "Mẹ không cho cháu nghịch nước ạ."
Giang Thính Lan nghĩ thầm cô nhóc vừa mới bị sốt xong, quả thực không nên chạm vào nước.
Anh đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi lại nói: "Ở rạp chiếu phim đang có phim hoạt hình mới đấy, cháu có muốn đi xem không?"
Không muốn.
Cái chú này chẳng thú vị chút nào hết.
Chu Tiểu Thiền bĩu cái môi nhỏ, ôm hộp sô cô la lạch bạch đi ra ngoài.
Đi được một lúc, cô nhóc ngoái đầu lại nhìn thì thấy anh vẫn đang đi theo. Đôi chân ngắn tẻn của Chu Tiểu Thiền rảo bước nhanh hơn, nhưng anh vẫn bám sát nút.
Đến khu vui chơi trẻ em ở đại sảnh khu dân cư, thấy có rất nhiều bạn nhỏ đang chơi đùa, cô nhóc chẳng buồn để ý đến anh nữa.
Chu Tiểu Thiền đem sô cô la chia sạch cho các bạn, rồi nhanh chóng nhập hội chơi
mẹ cùng mọi người.
Khu vui chơi có xích đu, cầu trượt và cả sàn nhún lò xo, cô nhóc chơi qua một lượt từng cái một.
Lúc leo lên cầu trượt, cô nhóc lén nhìn một cái, thấy người chú kia vẫn luôn ngồi bên cạnh và nhìn mình chằm chằm.
Ánh mắt hai người chợt chạm nhau, Chu Tiểu Thiền giật mình chột dạ, "vèo" một cái dời tầm mắt, vội vàng bám lấy thành cầu trượt rồi tuột thẳng xuống dưới.
Chơi chán cầu trượt, cô nhóc lại sang chơi sàn nhún.
Khi đang nhảy trên sàn nhún, cô nhóc lại lén nhìn sang, vậy mà chú ấy vẫn đang nhìn mình!
Lần này, đôi mắt đẹp giống hệt mắt cô nhóc đang nhìn mình bỗng hơi cong lại.
Ưm… lúc chú này cười lên trông cũng đâu có dữ dằn lắm đâu.
Nhưng mà vẫn cứ thấy kỳ kỳ sao đó.
Sao chú ấy không đi đi nhỉ?
Cũng chẳng thèm xem điện thoại nữa, nếu là bà ngoại ở đây thì chắc chắn bà sẽ mải mê nghịch điện thoại rồi, làm gì có chuyện cứ nhìn cô nhóc mãi thế này.
Cõi lòng Chu Tiểu Thiền cũng trở nên là lạ, chẳng thể nào tập trung chơi tiếp được nữa.
Đợi đến khi nhảy mệt rồi, cô nhóc trượt xuống từ phía trên cầu trượt, rồi đi tìm đôi giày nhỏ của mình để xỏ vào.
Do dự một lát, cô nhóc tiến lại gần chỗ người chú kia.
Anh hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Chu Tiểu Thiền dùng bàn tay nhỏ xíu rón rén kéo kéo vạt áo anh.
Cô nhóc lại ngước khuôn mặt nhỏ lên, cất giọng non nớt: “Chú ơi, cháu đói rồi.”
Giang Thính Lan cúi đầu nhìn sinh linh bé nhỏ ấy, lại bắt gặp đôi mắt trong trẻo to tròn kia, trái tim bỗng nhiên hẫng đi một nhịp.
Anh nhìn đồng hồ, 11 giờ, cũng đã xấp xỉ đến giờ ăn trưa.
Thế là anh dẫn cô nhóc đến căn bếp chung của khu dân cư, bảo đầu bếp làm cho cô nhóc một suất ăn trẻ em.
Tuy nhiên, Chu Tiểu Thiền mới xúc được hai miếng cơm đã dừng lại, đôi mắt láo liên liếc sang chiếc bàn bên cạnh, nơi đặt một túi lớn đồ ăn vặt mà Tống Thành vừa mang tới.
Giang Thính Lan nhìn theo hướng mắt của cô nhóc, đẩy túi đồ ăn vặt ra xa: “Ăn cơm trước đã.”
Chu Tiểu Thiền lấy đũa chọc chọc vào miếng tôm trong bát, giọng kéo dài vừa nhão vừa mềm: “Nhưng mà cháu không đói đâu ạ.”
Vừa nãy là ai bảo đói nhỉ? Giang Thính Lan thầm cười trong lòng, đẩy đĩa thức ăn tới trước mặt cô nhóc: “Ăn chút cơm nước đi đã.”
Cô nhóc mím chặt môi thành một đường thẳng, gương mặt nhỏ nhắn căng ra, dùng đũa gạt miếng tôm qua bên này, rồi lại gạt sang bên kia, nhất quyết không chịu đưa vào miệng.
Giằng co mất nửa phút, Giang Thính Lan cũng không biết phải làm sao.
Trẻ con không chịu ăn thì phải dỗ thế nào đây?
Anh ngoảnh đầu lại nhìn, Tống Thành đã chẳng thấy tăm hơi từ lâu.
Anh ngẫm nghĩ một lát, kiên nhẫn dỗ dành: “Ăn một nửa thôi, ăn hết một nửa là được, có được không?”
Cô nhóc lại vờ như không nghe thấy, đặt mạnh đôi đũa xuống cái “cạch”, hai cái chân ngắn tẻn đung đưa rồi nhảy xuống ghế, lầm lũi đi thẳng ra ngoài.
Giang Thính Lan nhíu mày, cái tính nết xấu này ở đâu ra vậy?
Giống hệt cái vẻ bướng bỉnh của mẹ cô nhóc, cứ hễ không vui, không vừa ý là lại giở tính giở nết.
Anh trầm giọng xuống: “Tiểu Thiền, không được nhõng nhẽo, quay lại ăn cơm.”
Cô nhóc khựng lại một chút, bước chân chậm dần.
Giang Thính Lan không đuổi theo, giọng vẫn rất nghiêm: “Quay lại đây.”
Không khí im phăng phắc.
Chu Tiểu Thiền đứng sững lại, hức hức, cái chú này hung dữ quá, đáng sợ quá, còn đáng sợ hơn cả mẹ nữa!
Cô nhóc miễn cưỡng quay người lại, cúi gằm mặt lững thững đi về, leo lên ghế một lần nữa.
Lúc cầm đũa lên, vành mắt cô nhóc đã hơi đỏ hoe, nhưng cô nhóc vẫn cắn chặt môi dưới, cố nhét miếng tôm vào miệng, nhai một cách “nghiến răng nghiến lợi”.
Giang Thính Lan nhìn cái đầu nhỏ bù xù ấy cúi thấp xuống, lòng vừa mới mềm lại trong chốc lát, thì đã nghe thấy cô nhóc lẩm bẩm một câu: “... Chú tồi… Chú thối tha… Chú đáng ghét.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
