Phòng khám mới dần đi vào quỹ đạo, bệnh nhân cũ ít đi, gương mặt mới lại nhiều lên, mỗi ngày đều có thể gặp những triệu chứng bệnh mới mà trước đây chưa từng thấy.
Thiếu vắng Biên Tố, may mà vẫn còn có thím Triệu, nếu không chỉ có một mình Chu Duyên thì e là sẽ không gánh vác nổi.
Giữa tháng Tám, còn nửa tháng nữa là Chu Tiểu Thiền nhập học.
Nhưng dạo này cô nhóc không thích đến phòng khám nữa, vì Trình Tĩnh Phong mới tìm được thú vui mới là đi học Đại học cho người cao tuổi, thế là ngày nào cô nhóc cũng lẽo đẽo theo bà ngoại đi học.
Trường Đại học người cao tuổi nằm trong khu dưỡng lão, Chu Duyên từng đến đó một lần.
Sau khi đi dạo một vòng, cô cảm thán quả không hổ danh là hậu hoa viên của thành phố Nam, cũng chẳng trách được Chu Tiểu Thiền lại lưu luyến không rời.
Môi trường và thiết bị ở đó cao cấp đến mức khó tin, dịch vụ lại vô cùng chu đáo, còn có mấy khu trải nghiệm hiện đại như nhà VR, nhà AI, quả thực là một dây chuyền tận hưởng dịch vụ trọn gói.
Thiếu đi cô nhóc quẩn quanh dưới chân, Chu Duyên hơi không quen.
Hôm nay, thím Trần dẫn theo Tăng Gia Hy đến, thím ngó vào trong một chút: "Tiểu Thiền không có ở đây à?"
"Không có ạ, con bé đang đi học Đại học người cao tuổi cùng bà ngoại rồi." Đây là lần đầu tiên kể từ bấy lâu nay Chu Duyên mới gặp Tăng Gia Hy, cô mời cậu bé ngồi vào ghế sofa.
Trạng thái của cậu bé đã tốt hơn trước rất nhiều, mặt không còn sưng phù, môi cũng đã có sắc máu, cô vén tay áo và quần cậu bé lên kiểm tra, chân tay cũng không còn sưng nữa.
Mặc dù thím Trần cứ cách vài ngày lại báo cáo tình hình một lần, nhưng Chu Duyên vẫn đích thân hỏi: "Dạo này Gia Hy còn thấy khó chịu chỗ nào không?"
Cậu bé lắc đầu: "Không còn ạ."
Chu Duyên tiếp tục dịu dàng hỏi: "Nước tiểu có màu gì?"
"Màu vàng ạ."
"Có uống thuốc đúng giờ không?"
"Có ạ."
Cô lấy hai viên kẹo từ trong hũ kẹo của Chu Tiểu Thiền đặt vào tay cậu bé, rồi xoa xoa mặt cậu: "Đúng là một đứa bé ngoan."
Tăng Gia Hy nhìn cô, thận trọng hỏi: "Cô Chu ơi, khi nào thì Tiểu Thiền về ạ?"
"Cái này…" Chu Duyên suy nghĩ một lát rồi nói: "Để cô gọi điện cho Tiểu Thiền nhé?"
"Dạ."
Cô đi lấy điện thoại gọi cho Trình Tĩnh Phong, bên kia nghe xong thì hỏi ý kiến Chu Tiểu Thiền, cô nhóc vô cùng vui mừng, nói sẽ qua ngay.
Chu Duyên nói với cậu bé: "Tiểu Thiền sắp qua rồi, khoảng mười mấy phút nữa thôi, Gia Hy đợi chút nhé."
"Vâng ạ."
Cậu bé ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, ngoài việc đáp lời thì không nói thêm câu nào thừa thãi.
Tuy sắc mặt đã tốt hơn nhiều, nhưng trên gương mặt cậu bé lại chẳng hề lộ ra vẻ "vui vẻ".
Chu Duyên hơi lo lắng, hạ thấp giọng hỏi thím Trần: "Thằng bé biết rồi ạ?"
Thím Trần thở dài: "Gia đình xảy ra biến cố lớn như vậy, sao có thể không biết cơ chứ? Thím thật sự thấy xót xa, hôm nay đúng lúc đến lấy thuốc nên thím dẫn thằng bé theo luôn."
Chu Duyên nghe vậy trong lòng cũng thấy khó chịu, cô nói: "Sau này khi thằng bé uống hết thuốc Tây, tình hình ổn định lại, cháu sẽ kê thêm chút thuốc đông y cho nó."
"Được, lần tới để mẹ nó đưa qua… mẹ nó… haizz, mấy ngày nay cũng gầy rộc đi không ra hình người nữa rồi."
Chu Duyên gật đầu, bắt đầu hỏi thăm tình hình của thím Trần.
Thím Trần đáp: "Vẫn như cũ thôi, vẫn uống loại thuốc lần trước."
Giọng thím hơi ủ rũ, Chu Duyên hỏi: "Con gái lại làm thím giận à?"
Căn bệnh này của thím Trần không đến mức mất mạng, nhưng tâm trạng thì cứ thất thường vì con gái, tâm bệnh còn nặng hơn cả nỗi đau thể xác.
Bác trai nhà họ Trần mất sớm, thím Trần một mình nuôi con gái khôn lớn. Có lẽ vì thím ấy hay cằn nhằn nên quan hệ giữa hai mẹ con không được tốt lắm, con gái đi học đại học xong thì một năm mới về một lần, giờ đã đi làm rồi, đến Tết cũng chẳng có thời gian về thăm.
Chu Duyên nói: "Thím gọi điện cho em ấy chưa?"
"Gọi thì có ích gì, chẳng phải nói được vài câu là lại cúp máy của thím sao? Thím việc gì phải tự tìm cục tức vào người chứ?”
Vài năm trước, cô cũng giống như người con gái ấy, nói chuyện điện thoại với Chu Trí Minh được vài câu là cãi vã, không vui thì cúp máy.
Nhìn vẻ mặt tiều tụy của thím Trần, trong lòng cô cảm thấy chẳng mấy dễ chịu.
Chu Trí Minh ở đầu dây bên kia bị cúp máy, có lẽ cũng vì uất ức dồn nén lâu ngày mà sinh bệnh.
Chu Duyên cúi đầu viết đơn thuốc, rồi đưa cho thím Triệu.
"Thím Trần à, bây giờ Yến Yến đã có suy nghĩ và cuộc sống riêng, thím không cần phải lo lắng quá đâu. Đợi sau này trải sự đời, em ấy sẽ tự trưởng thành thôi, chứ bây giờ thím có nói gì cũng vô ích."
"Haizz…"
"Thím tự chăm lo tốt cho sức khỏe của mình mới là điều quan trọng nhất."
"Mẹ ơi!" Một tiếng gọi lanh lảnh vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Nhìn ra ngoài, Chu Tiểu Thiền đã mừng rỡ nhảy tót xuống khỏi yên sau chiếc xe đạp điện của Trình Tĩnh Phong.
Vừa thấy Tăng Gia Hy đi ra đón, cô nhóc lại lớn tiếng gọi: "Anh Gia Hy!"
Trên gương mặt cậu bé cuối cùng cũng nở nụ cười: "Em Tiểu Thiền."
Chu Tiểu Thiền dang tay ôm chầm lấy cậu bé, suýt nữa xô ngã cả người anh trai vốn đã gầy gò đi nhiều vì bạo bệnh: "Anh đến tìm em chơi hở."
"Ừm."
Buông nhau ra, Chu Tiểu Thiền lập tức kéo tay cậu bé đi về phía ghế sofa: "Mẹ lại mua cho em một bộ xếp hình siêu nhân Ultraman đấy, anh có muốn chơi không? Còn có cả một quyển sách về khủng long nữa, nhiều khủng long lắm luôn, để em lấy cho anh xem!"
Như sực nhớ ra điều gì, cô nhóc lại vội vàng lôi ra một miếng bánh ngọt đã được bọc kỹ từ trong túi áo: "Cái này em mang từ trường của bà ngoại về cho anh đấy, ngon lắm luôn!"
Tuy nhiên, Chu Tiểu Thiền biết anh Gia Hy đang bị ốm, người ốm thì không được ăn uống linh tinh, nên trước khi đưa cho cậu bé, cô nhóc quay đầu lại hỏi: "Mẹ ơi, anh Gia Hy có được ăn bánh kem ngọt không ạ?"
"Được chứ."
Nhận được sự cho phép, cô nhóc mới dúi miếng bánh vào tay cậu bé: "Anh ăn nhanh đi, ngon thật sự luôn!"
Tăng Gia Hy cúi đầu nhìn miếng bánh ngọt trong tay, khóe mắt bất giác hơi cay cay.
Hai đứa trẻ ngồi trên ghế sofa chơi đùa.
Phòng khám có bệnh nhân mới bước vào, thím Trần lập tức ngồi xích lại gần để chơi với bọn trẻ, còn Chu Duyên thì tiếp tục khám bệnh, hai bên đều bận rộn việc riêng của mình.
…
Trước kia phòng khám cứ khoảng bốn, năm giờ chiều là có thể đóng cửa.
Nhưng từ ngày chuyển đến phố Phương Tử, chiều tối mới là lúc đông khách nhất. Thời gian làm việc của phòng khám cũng vì thế mà điều chỉnh lại, kéo dài đến tận 7 giờ tối.
Hôm đó lúc chuẩn bị tan làm, thím Triệu hỏi: "Giờ không có Biên Tố nữa, cháu có định tìm thêm người phụ giúp không?"
Chu Duyên hơi do dự.
Trước kia ba người coi tiệm thì dư sức, nhưng bây giờ lượng bệnh nhân mới tăng lên, thời gian làm việc cũng kéo dài, chỉ có hai người thì đúng là hơi quá tải.
Tuy nhiên, thuê thêm người đồng nghĩa với việc sẽ gánh thêm một khoản chi phí. Thu nhập của phòng khám mới vẫn chưa thật sự ổn định, qua đợt mới khai trương này, không biết doanh thu mỗi ngày sẽ là bao nhiêu.
Cô đành phải nói: "Thím Triệu ơi, cháu muốn quan sát tình hình kinh doanh dạo này thêm xem sao đã, thời gian này đành phải để thím vất vả rồi."
Thím Triệu bảo: "Thím lớn tuổi rồi, cũng chẳng làm được bao lâu nữa đâu. Cháu cũng nên tính dần đến chuyện tìm người về đào tạo để sau này còn tiếp quản đi là vừa."
"Vâng, cháu biết rồi ạ."
Thím Triệu dọn dẹp đồ đạc rồi về trước. Chu Duyên một mình đưa mắt nhìn cửa tiệm rộng lớn, áp lực trong lòng bắt đầu ập đến dồn dập.
Cô vốn là người rẽ ngang sang nghề này, hai năm đầu gần như đều nhờ cậy vào Biên Tố và thím Triệu cáng đáng.
Hai, ba năm sau đó, nhờ sự giúp đỡ của họ, cô mới có thể tự mình ngồi khám bệnh độc lập.
Bây giờ Biên Tố đã đi rồi, thím Triệu chắc sang năm cũng nghỉ ngơi thôi, sau này sẽ chỉ còn một mình cô bám trụ lại phòng khám này.
Ngày trước đi học, cô tràn đầy nhiệt huyết, cứ ngỡ mình nhất định sẽ trở thành một vị bác sĩ tài giỏi "cứu người giúp đời".
Thế nhưng khi thực sự trở thành một thầy thuốc, cô mới nhận ra năng lực của bản thân vẫn còn cách bốn chữ "cứu người giúp đời" ấy một khoảng rất xa.
Không còn là một người ôm chủ nghĩa lý tưởng đơn thuần nữa, cô dần trở nên thực tế hơn, bởi có quá nhiều khía cạnh phải cân nhắc và chu toàn.
Kim giờ của chiếc đồng hồ treo tường chỉ đến số bảy, Chu Duyên gác lại dòng suy nghĩ rồi trở về nhà.
Khu dân cư Vườn Hoa Hồng nằm ở con phố ngay phía sau trung tâm thương mại, hiện tại cô thường đi bộ đi làm.
Dọc theo con phố bên ngoài phòng khám đi một đoạn đến ngã tư, vừa ngước mắt lên là có thể nhìn thấy một khách sạn năm sao ở cách đó không xa.
Đây là khách sạn cao cấp nhất, cũng là công trình kiến trúc hiện đại xa hoa nhất Vân An, hình dáng và kết cấu bên ngoài không khác gì các khách sạn hạng sao ở những đô thị lớn.
Cô bất giác nhìn lên tầng cao nhất của khách sạn.
Với thân phận và địa vị của Giang Thính Lan hiện tại, hẳn là anh sẽ ở phòng suite trên tầng cao nhất nhỉ?
Anh thỉnh thoảng lại đến đây làm việc, căn phòng suite của khách sạn này có phải là phòng dành riêng cho một mình anh không?
Đèn xanh bật sáng, Chu Duyên vừa qua đường vừa nghĩ thầm, chắc là vậy rồi. Dù không mắc bệnh sạch sẽ quá mức, nhưng con người anh cũng kén chọn vô cùng, chẳng hề thích người khác tùy tiện chạm vào đồ của mình.
Về đến nhà.
Bình thường giờ này cô con gái nhỏ vẫn hay ngồi xem tivi trên ghế sofa nay lại vắng mặt một cách khác thường, cô cũng chẳng nghe thấy tiếng gọi "Mẹ ơi" thật to như mọi ngày.
Chu Duyên hỏi Trình Tĩnh Phong đang bận rộn trong bếp: "Mẹ ơi, Tiểu Thiền đâu rồi ạ?"
"Chắc ở trong phòng, không biết lại đang lén lút làm cái gì nữa."
Chu Duyên thay giày xong, vừa đi vừa gọi: "Tiểu Thiền?"
Không có tiếng đáp lại, cô bước đến căn phòng nhỏ của cô nhóc. Vừa đẩy cửa ra nhìn, cô đã thấy bóng dáng nhỏ xíu ấy đang nằm cuộn tròn trên giường, cơ thể run rẩy nhè nhẹ.
Chu Duyên giật thót mình, vội vàng bước tới: "Tiểu Thiền, con sao vậy?"
"Ưm… mẹ ơi…"
Khuôn mặt cô nhóc đỏ bừng, trán vã mồ hôi. Cô vừa đưa tay chạm vào thì thấy cô nhóc quả nhiên đã phát sốt.
Cô vội vàng dỗ dành: "Không sao, không sao đâu, có mẹ đây rồi, để mẹ đo nhiệt độ cho con trước nhé."
"Ưm… con thấy hơi khó chịu…"
"Mẹ biết rồi."
Nhiệt kế để ở bên ngoài, Chu Duyên đi ra lấy, tiện miệng hỏi Trình Tĩnh Phong: "Hình như Tiểu Thiền bị sốt rồi, hôm nay con bé có nghịch nước hay làm gì không mẹ?"
Trình Tĩnh Phong lập tức ngoái nhìn sang: "Sốt hả? Không đâu, cả ngày hôm nay con bé đều ở trong lớp học với mẹ, lúc thì ngủ, lúc thì trò chuyện với mấy ông bà lão, chẳng ra ngoài chút nào cả."
"Có phải do điều hòa bật thấp quá không ạ?"
"Không đâu, mẹ sợ nó lạnh nên còn cố ý mặc thêm cho nó một chiếc áo khoác nữa mà."
Chu Duyên tìm thấy nhiệt kế, lúc quay lại đi ngang qua bàn ăn, nhìn thấy cái gì đó, cô chợt khựng lại.
Một chai vang đỏ đã được mở nắp.
Cô sững người, chỉ vào chai rượu vang hỏi: "Đây là gì vậy mẹ?"
Trình Tĩnh Phong cũng nhìn về phía chai rượu, nghi hoặc: "Sao chai rượu này lại bị mở ra thế nhỉ?"
Chu Duyên lập tức vỡ lẽ, không nhịn được lớn tiếng: "Mẹ ơi! Sao mẹ lại cho con bé uống rượu!"
Trình Tĩnh Phong bị phản ứng của cô làm cho giật mình: "Mẹ có cho nó uống đâu, hôm nay học lớp thử rượu, đây là chai mẹ mang từ trường đại học người cao tuổi về mà."
"Lớp thử rượu á? Có phải lúc học mẹ đã đút cho con bé uống không?"
"Mẹ không đút." Trình Tĩnh Phong nhớ lại mấy ông bà cụ trong lớp, trong lòng chợt hoảng sợ: "Nó hay chạy lung tung, mấy ông bà ở đó lại thích nó…"
Chu Duyên sắp phát điên lên mất: "Mẹ ơi! Con bé bị dị ứng cồn mà!"
Cô chẳng còn tâm trí đâu mà tranh cãi nữa, vội vàng chạy ào vào phòng.
Trình Tĩnh Phong cũng cuống cuồng đi theo.
Sau khi vào phòng, bà thấy cô vén áo cô nhóc lên xem, quả nhiên trên cánh tay và bụng Chu Tiểu Thiền đã nổi từng mảng mẩn đỏ.
Bà bịt miệng, lẩm bẩm: "Sao lại nghiêm trọng thế này…"
Chu Duyên kẹp nhiệt kế thủy ngân vào nách cô nhóc, rồi ra ngoài rót nước. Trong nhà luôn có sẵn thuốc chống dị ứng, cô tiện tay cầm vào luôn.
Ngồi xuống giường, cô bế thân hình bé nhỏ ấy lên rồi dỗ dành cho uống thuốc: "Bé con, há miệng ra nào, chúng ta uống thuốc nhé, uống thuốc vào là sẽ khỏi thôi."
Trình Tĩnh Phong vẫn luôn túc trực bên cạnh phụ giúp.
Đợi đến khi mọi việc hòm hòm, cô nhóc cũng đã ngủ thiếp đi, bà mới lên tiếng hỏi: "Duyên Duyên, sao con lại biết con bé…"
Rõ ràng đây là lần đầu tiên con bé đụng đến rượu…
Chu Duyên đắp chiếc khăn ướt khác lên trán Chu Tiểu Thiền, bình thản đáp: "Bố con bé cũng bị dị ứng cồn."
"Ra là vậy."
Nếu là bình thường, chắc chắn Trình Tĩnh Phong sẽ gặng hỏi chuyện về bố đứa bé.
Nhưng lúc này bản thân đang làm sai, bà đành ngoan ngoãn đứng yên một bên, không dám gây thêm phiền phức cho con gái, lại càng không dám hỏi nhiều.
Cơn sốt dần hạ xuống, Chu Duyên nhìn sang Trình Tĩnh Phong đang đứng ngây ra đó: "Mẹ ơi, ban nãy con hơi sốt ruột, không phải con cố ý to tiếng với mẹ đâu."
"Mẹ biết, mẹ biết mà, mẹ không nghĩ ngợi gì đâu, Tiểu Thiền là quan trọng nhất."
"Con vẫn chưa ăn cơm, trong bếp còn đồ ăn không mẹ?"
"Có, có chứ, mẹ phần con rồi, để mẹ đi hâm nóng lại nhé."
"Vâng, con cảm ơn mẹ."
Trình Tĩnh Phong đi ra ngoài, ánh mắt Chu Duyên lại dời về phía con gái.
Cô nhóc ngủ rồi mà đôi lông mày vẫn nhíu chặt, dáng vẻ ấy giống y hệt bố nó mỗi khi trong người thấy
khó chịu.
Cô khẽ thở dài: "Ai bảo cái gì cũng ăn, cái gì cũng uống cơ, đồ tham ăn nhỏ này, bây giờ đã biết sai chưa?"
Cô lại thầm nghĩ, một người thì không biết là thứ gì cũng dám uống, một người thì biết rõ mình bị dị ứng mà vẫn cố chấp uống bằng được, quả không hổ danh là hai bố con, sau này cứ rủ nhau cùng dị ứng, cùng phát sốt đi cho rồi…
Chu Duyên vội vàng lắc mạnh đầu, cùng nhau cái gì chứ, cô đang suy nghĩ linh tinh gì thế này.
…
Ăn uống, tắm rửa xong xuôi, Chu Duyên sang phòng Chu Tiểu Thiền ngủ cùng con, sợ cô nhóc lại sốt cao.
Cô canh chừng đến tận hơn một giờ sáng mới ngả lưng, thế nhưng vừa chợp mắt được một lát, cô nhóc nằm bên cạnh lại bắt đầu nóng hầm hập như một hòn lửa nhỏ.
Cô giật mình bừng tỉnh, lập tức lấy nhiệt kế đo lại.
39 độ 4, sốt cao.
Chu Duyên chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vã xuống giường.
Cô sang gõ cửa gọi Trình Tĩnh Phong dậy trước, nói sơ qua tình hình rồi quay lại phòng thay quần áo.
Rất nhanh sau đó, cô ôm đứa nhỏ đang sốt cao tức tốc đi đến bệnh viện.
Khoa cấp cứu lúc đêm khuya vẫn còn khá nhiều người đứng lác đác từng tốp. Có ca tai nạn, có kẻ say xỉn, cũng có hai đứa trẻ đang truyền dịch, được bố mẹ túc trực bên cạnh.
Trình Tĩnh Phong bế cô nhóc, Chu Duyên đi lấy số thứ tự, sau đó đưa con vào phòng khám gặp bác sĩ.
Khám xong, bác sĩ kê ba chai dịch truyền, phải tiến hành truyền dịch trước.
Chu Tiểu Thiền tỉnh lại giữa chừng, nhưng cơ thể khó chịu, cả người mềm nhũn không còn chút sức lực.
Biết mình đang ở bệnh viện mà cô nhóc cũng không còn sợ nữa, lúc kim tiêm chọc vào cũng chỉ cau mày, nép sát vào bà ngoại.
Vốn tưởng đến bệnh viện là có thể yên tâm, không ngờ một chai dịch còn chưa truyền hết, triệu chứng dị ứng trên người cô nhóc lại càng nghiêm trọng hơn.
Chu Duyên nhìn chai thuốc treo trên đầu, nhíu mày, lập tức đi yêu cầu đổi thuốc.
Ban đầu bác sĩ bảo cứ theo dõi, đến khi cô hết lần này đến lần khác kiên trì mới chịu đổi thuốc.
Sau một hồi trước sau giày vò, đến sáng, cuối cùng cơn sốt cũng hạ.
Nhưng tình trạng dị ứng vẫn còn, Chu Duyên không dám đưa con về nhà, trước tiên ở lại phòng cấp cứu theo dõi.
Trình Tĩnh Phong thấy cô cả đêm không chợp mắt, lại nhìn đứa cháu gái nhỏ đang ngủ trên giường bệnh, trong lòng đau xót: “Duyên Duyên, con ngủ một lát đi, Tiểu Thiền để mẹ trông.”
Giọng Chu Duyên lộ rõ vẻ mệt mỏi: “Mẹ, mẹ cũng cả đêm không ngủ rồi, mẹ về đi, phía sau chắc cũng không có chuyện gì lớn nữa.”
Trình Tĩnh Phong nào chịu về: “Mẹ đi mua bữa sáng, con ăn một chút đi, lát nữa Tiểu Thiền tỉnh dậy thì cũng có cái mà ăn.”
“Vâng.”
Trình Tĩnh Phong rời khỏi phòng cấp cứu, vừa đi được mấy bước thì chú Lý gọi điện tới: “Sao không ở nhà thế? Tôi còn định gọi bà ra ngoài tập Bát Đoạn Cẩm đây.”
“Haizz, tôi đang ở bệnh viện, giày vò cả đêm rồi.”
Giọng trong điện thoại lập tức trở nên gấp gáp: “Sao vậy? Ai bị bệnh?”
“Tiểu Thiền, con bé bị dị ứng rồi còn sốt nữa.”
“Bây giờ thế nào rồi?”
“Hạ sốt rồi, đang theo dõi.”
“Được, lát nữa tôi với bà nhà qua.”
“Không cần đâu, theo dõi không có gì thì sẽ về thôi.”
Chú Lý vẫn nhất quyết muốn đến. Trình Tĩnh Phong nghĩ lát nữa mình cũng sẽ về, chắc họ có đến cũng không kịp gặp, đợi về rồi nhắn tin cho ông ấy là được.
…
Hơn 8 giờ, Giang Thính Lan chạy đến phòng cấp cứu, đi cùng còn có Quách Dương, người lúc đó đến tìm anh để cùng đi công trình.
Giờ này phòng khám bắt đầu làm việc, người ở phòng cấp cứu dần ít đi, đại sảnh trở nên trống trải.
Chu Duyên và Chu Tiểu Thiền ở phòng quan sát đầu tiên, bước vào cửa đi hai bước là có thể nhìn thấy.
Giang Thính Lan không đi vào, trước tiên đến quầy y tá bên cạnh.
Chú Lý không nói quá chi tiết, anh hỏi: “Hiện giờ tình hình bé gái tên Chu Cảnh Nhàn ở phòng quan sát đầu tiên thế nào rồi?”
Y tá không trả lời ngay: “Anh là?”
“Bố của con bé.” Giang Thính Lan giải thích: “Mẹ con bé đang ngủ, tôi đến hỏi tình hình.”
Y tá vẫn có phần đề phòng, anh nói tiếp: “Chu Cảnh Nhàn, sinh ngày 16 tháng 12, nhóm máu A, sinh tại bệnh viện các cô, mẹ con bé tên Chu Duyên, số điện thoại đăng ký có bốn số cuối là 1355.”
Quách Dương kinh ngạc nhìn sang, trong lòng giơ ngón cái với người này.
Anh ấy cũng lên tiếng làm chứng: “Y tá, bên trong đúng là con gái anh ấy, cô nhìn hai người này đi, đôi mắt giống hệt nhau.”
Y tá nào nhớ được mắt cô nhóc trông thế nào, nhưng những thông tin người này nói đều khớp.
Cô ấy đang do dự thì viện trưởng dẫn người đi tuần tra nhìn thấy họ, lập tức bước tới, giọng điệu cung kính: “Sếp Giang, sao cậu lại tới đây?”
Y tá giật mình. Thái độ của viện trưởng…
Giang Thính Lan nói sơ qua tình hình, sắc mặt viện trưởng lập tức trầm xuống.
Y tá nhanh chóng mở bệnh án: “Dị ứng rượu kèm sốt, nửa đêm tình hình trở nặng, sau khi truyền dịch thì đã hạ sốt, triệu chứng dị ứng cũng thuyên giảm, hiện giờ đang theo dõi.”
Người đàn ông nghe vậy thì nhíu mày, cảm ơn rồi quay lại phòng quan sát, đứng từ xa nhìn vào ngoài cửa.
Sốt đã hạ, nhưng nhìn khuôn mặt cô nhóc vẫn còn hơi đỏ.
Người phụ nữ ngồi bên giường bệnh hơi khom người, trong mắt đầy vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn không rời mắt khỏi cô con gái nằm trên giường, bàn tay cũng nắm chặt bàn tay nhỏ của con.
Giang Thính Lan cụp mắt, đường môi mím chặt.
Mấy năm nay, thỉnh thoảng chú Lý sẽ mang đến cho anh một vài tin tức.
Sau khi Chu Tiểu Thiền được một tuổi thì rất ít khi bị bệnh. Nếu anh nhớ không nhầm, cô nhóc từng sốt một lần, bị cảm nặng hai lần, còn lại đều là những lúc nghịch ngợm rồi bị ngã, bị va đập.
Có lần chú Lý vừa hay bắt gặp còn quay cho anh một đoạn video, cô nhóc đau đến mức gào khóc oa oa, nước mắt cứ thế tuôn ra như không cần tiền.
Bản thân Chu Duyên là bác sĩ, ngày thường cũng rất ít khi bị bệnh. Hai năm nay cô cũng thoải mái hơn một chút, nhưng khoảng thời gian cho con bú rất vất vả.
Khi đó vợ chồng chú Lý vừa mới chuyển đến, thím Lý nói buổi tối cô thường xuyên không ngủ ngon, ban ngày còn phải đến tiệm thuốc làm việc, phải lo liệu cả hai bên.
Khoảng thời gian đó anh từng đến vài lần, nhưng cũng chỉ có thể đứng từ xa nhìn bên ngoài tiệm thuốc, không nhìn được rõ lắm.
Giang Thính Lan nhìn bóng lưng mảnh khảnh kia, im lặng không nói.
Quách Dương không biết anh đang nghĩ gì, chỉ nhìn Chu Duyên như vậy cũng hơi cảm khái: “Không nói những chuyện khác, mấy năm nay Chu Duyên một mình nuôi con chắc chắn rất vất vả. Trẻ con là dễ bị bệnh nhất, tôi thấy đứa nhỏ nhà chị tôi ấy, một khi sốt lên là có thể sốt đi sốt lại cả tuần. Trẻ con khó chịu, người lớn còn khó chịu hơn.”
Anh ấy nhìn người đàn ông đang sa sầm mặt, rõ ràng là đầy vẻ đau lòng, những lời phía sau cố ý mang theo vài phần kích thích: “Nếu bố mẹ đều ở đây thì còn có thể cùng nhau san sẻ một chút. Cậu nói xem, nhà Chu Duyên chỉ có hai người phụ nữ là cô ấy và mẹ cô ấy, thật sự có chuyện gì thì làm sao mà chịu nổi?”
Đang nói thì Trần Bách Niên vội vàng đi vào, anh ta không nhìn thấy họ, đi thẳng vào phòng quan sát.
Khoảng cách không tính là xa, giọng nói cũng nghe rõ ràng.
Trần Bách Niên: “Em ổn không?”
Người phụ nữ ngẩng đầu lên nói: “Không sao, hết sốt rồi, anh không cần qua đâu.”
Trần Bách Niên: “Vừa hay tôi đi làm ngang qua, không vào xem thì tôi không yên tâm.”
Chu Duyên cười cười, ánh mắt lại trở về trên người con gái.
Trần Bách Niên kéo một chiếc ghế bên cạnh sang ngồi cạnh cô, quan tâm hỏi: “Đang yên đang lành sao lại bị dị ứng?”
Chu Duyên: “Nghịch ngợm uống một chút rượu của bà ngoại.”
Trần Bách Niên: “Dị ứng với cồn sao?”
Chu Duyên: “.”
Trần Bách Niên: “Sao một đứa trẻ nhỏ như vậy lại dị ứng với cồn chứ, nhưng Tiểu Thiền còn nhỏ, không chịu được cồn cũng bình thường.”
Chu Duyên không đáp lời.
Trần Bách Niên quay đầu nhìn cô, trong mắt tràn đầy tình cảm.
Cứ như vậy nhìn cô gần nửa phút, anh ta thấp giọng nói: “Chu Duyên, lần sau nếu còn xảy ra chuyện như thế này thì gọi điện cho tôi sớm một chút.”
Chu Duyên cũng quay đầu nhìn sang, ánh mắt hai người chạm nhau.
Trần Bách Niên: “Chúng ta cũng đã ở bên nhau lâu như vậy rồi, em có thể thử dựa vào tôi, em biết mà, tôi…”
Trần Bách Niên dừng lại.
Quách Dương nghe ở bên ngoài đã không nhịn được nữa, huých người đàn ông bên cạnh, trông như vẫn không có một chút động tĩnh nào, rồi hạ giọng: “Đệt, Giang Thính Lan! Chuyện này mà cậu cũng nhịn được à?”
Người đàn ông vẫn im lặng.
Dù sao Quách Dương thật sự cũng không nhịn được nữa: “Giang Thính Lan! Mẹ nó cậu có phải đàn ông không vậy! Tôi không biết vì sao lúc trước hai người chia tay, nhưng bây giờ cậu đã ngồi ở vị trí này rồi, còn sợ không thể níu cô ấy về sao?”
“Vợ cậu! Con gái cậu! Cậu cam tâm cứ thế chắp tay nhường cho người khác sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
