“Mạnh Thanh Ngôn.” Bạch Ưu chống tay ra sau, cố nhấc một chân lên, ra vẻ hất cằm sai khiến vị đại thiếu gia kia: “Giúp tôi mang vớ.”
Nghe thấy lời này, Mạnh Thanh Ngôn quay người lại.
Hắn cúi mắt nhìn Bạch Ưu, đôi mắt đào hoa kia sâu như hồ nước, tĩnh lặng khó dò.
Ở hắn luôn toát ra thứ khí chất rất đặc trưng một loại khí thế không cần cất lời vẫn khiến người ta cảm thấy bị áp chế, giống như dã thú đầu đàn. Kiêu ngạo, bình thản, nhưng đầy uy hiếp.
Bạch Ưu vốn tưởng sau lời yêu cầu ấy, hắn sẽ từ chối, sẽ cáu. Hoặc chí ít cũng lộ ra chút thất thố.
Không ngờ giây tiếp theo, Mạnh Thanh Ngôn lại cúi người đưa tay ra nắm lấy bàn chân trắng trẻo của anh.
Bạch Ưu hơi ngẩn ra. Mạnh Thanh Ngôn đã nhẹ nhàng trượt tay từ bàn chân lên mắt cá, cẩn thận xỏ vớ cho anh.
Anh thấy nhột nhột.
Và cũng chính lúc ấy, anh mới phát hiện mu bàn chân mình cũng lốm đốm những vết hôn nhạt.
Môi anh mím lại, tai bất giác đỏ bừng, tầm nhìn theo bản năng tránh khỏi bàn tay kia.
Lúc này, rốt cuộc họ đã đảo ngược vai trò.
Bạch Ưu: “...”
Anh bắt đầu nghi ngờ đôi mắt mình, thậm chí là nghi ngờ cả nhận thức.
Mạnh Thanh Ngôn đã giúp anh xỏ vớ xong, che kín đôi chân thon gọn kia.
Sau đó hắn còn lấy giày, giữ nguyên tư thế cẩn thận mang giày cho anh, buộc dây tỉ mỉ như đang chăm trẻ con.
Bạch Ưu: “...”
Dù lòng có khó chịu đến đâu, lúc này cũng hơi mềm đi một chút.
Giày đi rất vừa, quần áo cũng được chọn khéo léo không ôm sát quá nhưng vẫn tôn dáng.
Bạch Ưu thu chân lại, khẽ nói một tiếng cảm ơn.
Mạnh Thanh Ngôn đã đứng thẳng người trở lại, nghe thấy anh cảm ơn thì cúi mắt đánh giá.
Áo len trắng, quần đen dài phối trên người Bạch Ưu trông gọn gàng, sạch sẽ. Nước da trắng như tuyết, đôi mắt còn vương chút đỏ ửng ở đuôi, vừa mơ hồ, vừa mời gọi.
Không khí chợt tĩnh lặng.
Rõ ràng trong phòng không có gì thay đổi nhưng không hiểu sao Bạch Ưu lại thấy căng thẳng.
Anh lùi về sau một chút, tay vô tình chạm phải một nút nào đó khiến nửa giường bên kia từ từ nâng lên, biến lại thành lưng ghế cao ngất đặc trưng của rạp chiếu.
Bạch Ưu: “...”
Đây không phải phòng chiếu phim sao?
Sao lại có đủ cả phòng tắm, đồ bảo hộ, phòng khách mini...
Thậm chí cả ghế cũng có thể biến thành giường?
Không lẽ lấy mác rạp phim để che mắt, thật ra chỉ là nơi tiện cho người ta “xem” vài thứ không đứng đắn và làm vài việc cũng chẳng đứng đắn nốt?
Bạch Ưu lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, khẽ ho một tiếng để xua đi bầu không khí lúng túng.
“Chuyện tối qua...” Anh chỉnh lại nét mặt, giọng cũng trở nên nghiêm túc hơn: “Tôi chắc là mình đã bị bỏ thuốc.”
Ban đầu anh cứ ngỡ chỉ là do men rượu nhưng sau đó khi đầu óc bắt đầu hỗn loạn đến mức không thể suy nghĩ rõ ràng, anh đã nhận ra có gì đó không ổn.
Không thể nào là phản ứng bình thường. Không ai lần đầu lại mất kiểm soát đến mức bỏ qua cả xấu hổ, gấp gáp và khao khát đến điên cuồng, tâm trí thì đã vượt qua giới hạn mà cơ thể vẫn cứ đòi hỏi không ngừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



