Với cái giọng ấy mà nói lời chất vấn? Còn đâu khí thế?
“Thật à?” Mạnh Thanh Ngôn nheo mắt, ánh nhìn sâu thêm một chút. Hắn cụp mi xuống nhìn anh, giọng điệu mập mờ: “Vậy người đầu tiên cởi áo tôi là ai?”
Bạch Ưu: “...”
Một vài ký ức bị bỏ quên bắt đầu hiện rõ theo câu hỏi đó.
Đúng là đêm qua anh là người chủ động đưa Mạnh Thanh Ngôn vào phòng chiếu. Cũng là anh đã tự tay tháo thắt lưng của hắn.
Giữa hai người đàn ông, hành động này... đúng là chẳng có cách nào giải thích cho qua.
Một chút chột dạ dâng lên.
Bạch Ưu cúi đầu, để rồi nhìn thấy Mạnh Thanh Ngôn đã thay đồ chỉnh tề.
Giày da đen bóng không dính hạt bụi, quần tây ôm gọn đôi chân dài thẳng tắp...
Chỉ có viền cổ áo len cao cổ bằng cashmere còn lờ mờ vài vết cào xước, ngoài ra chẳng còn gì sót lại của đêm điên cuồng kia.
Một người đứng, một người nằm. Một người ăn mặc chỉnh tề, cấm dục lạnh lùng. Một người lại... trần trụi chẳng che chắn gì ngoài tấm chăn đơn.
Theo phản xạ, Bạch Ưu kéo chặt tấm chăn đang phủ hờ quanh người.
Có lẽ nhận ra động tác ấy, Mạnh Thanh Ngôn cúi người, không biết từ đâu lấy ra một túi giấy đặt trước mặt anh.
“Đồ hôm qua không mặc được nữa.” Hắn nói: “Tôi bảo người mua cái mới. Lát anh thử xem có vừa không.”
Bạch Ưu đưa tay cầm lấy mép túi.
Nhưng khi phát hiện ánh mắt Mạnh Thanh Ngôn đang dừng lại trên cánh tay trắng muốt của mình, anh lại buông ra thu tay vào trong chăn.
“Quay mặt đi.” Anh gượng gạo ra lệnh.
“Chắc là tự làm được chứ?” Mạnh Thanh Ngôn ngước mắt, ánh nhìn đầy hàm ý: “Không cần tôi giúp sao?”
“Không cần!” Đối diện ánh mắt sâu xa ấy, Bạch Ưu vừa xấu hổ vừa tức giận.
Nghe vậy Mạnh Thanh Ngôn cũng chẳng nhiều lời, ngoan ngoãn quay người sang chỗ khác.
Bạch Ưu rúc trong chăn, lấy quần áo từ trong túi giấy ra, trong lòng bắt đầu hối hận vì vừa nãy không yêu cầu được vào nhà vệ sinh thay đồ.
Lỡ như lúc anh đang thay mà Mạnh Thanh Ngôn đột nhiên quay lại thì không phải sẽ cực kỳ xấu hổ sao?
Nhưng lời đã nói ra, lại thêm việc đối phương cũng khá phối hợp, giờ anh đành phải ngậm ngùi mà tiếp tục.
Bạch Ưu mím môi, khẽ nhấc chăn lên cẩn thận.
Trên cơ thể anh là từng mảng bầm tím, dấu hôn loang lổ, rõ ràng đêm qua Mạnh Thanh Ngôn đã không hề nương tay.
Đặc biệt là phần eo, đùi, mắt cá chân đều in rõ dấu vết bàn tay, còn đầu gối thì... đúng là không đành lòng nhìn thẳng.
Lúc này, anh mới nhớ ra vì sao quần áo hôm qua lại nhàu nhĩ và ướt đến thế.
Tai nóng ran, Bạch Ưu vội cầm quần áo lên thay.
Chỉ là khi ánh mắt lướt đến vết sẹo cũ trên cánh tay trái nơi bị phủ đầy những vết hôn chồng chéo tay anh khựng lại trong chốc lát.
Hiển nhiên, Mạnh Thanh Ngôn rất thích chỗ này, bằng không đã chẳng âu yếm mãi không thôi.
Tên này... có chút biến thái thì phải?
Sở thích cũng kỳ quặc quá đi.
Bạch Ưu âm thầm làu bàu, vừa nghĩ vừa nhanh chóng mặc đồ cho xong.
Anh vốn có thể trạng tốt từ nhỏ, sau một đêm tuy người mỏi nhừ nhưng cũng không đến mức không động đậy nổi. Chỉ là mỗi lần cúi người hay nâng chân mang vớ thì vẫn hơi chật vật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)