Trừng mắt nhìn chằm chằm bóng dáng Bình An đang thong dong rời đi, sắc mặt Đàm Tuyền nhăn nhó như đang bị táo bón, “Cô ta nói gì thế? Cô ta dám dõng dạc tuyên bố muốn làm Hội trưởng Hội Sinh viên đấy à? Ha ha ha ha.” Cười to vài tiếng tỏ vẻ khinh thường.
Ông Hiền Bân thấy Đàm Tuyền chẳng có một chút phong độ nào, lắc đầu, “Được rồi, trở về thôi.”
Không biết tại sao nhưng Ông Hiền Bân lại có cảm giác: nếu Phương Bình An thật sự muốn tranh chức Hội trưởng Hội Sinh viên thì chưa chắc Đàm Tuyền đã có thể thắng cô được.
“Chị Bình An, chị có nghe tin gì chưa? Đàm Tuyền kia sẽ kiêm luôn chức Tổ trưởng Tổ ngoại giao đấy.” Giọng Lâm Tĩnh lo lắng vang lên.
“Ừ, có nghe rồi, mà các em cũng có đi họp sao?” Ngoài Lâm Tĩnh, còn có Diệp Hiểu Vân và Tạ Mộc Trụ là ba người mà cô nhờ Ôn Triệu Dung đưa vào làm thành viên Tổ ngoại giao khi học kỳ trước sắp kết thúc, vốn là muốn cùng bọn họ chung tay phát triển thật tốt Tổ ngoại giao để những người từng nói đây là tổ vô dụng nhất tỉnh lại...
“Không có.” Lâm Tĩnh thở phì phì kêu lên, “Em với bọn Tiểu Vân đều không nhận được thông báo, cũng mới vừa biết việc chị cũng không đi họp, tóm lại bọn họ có ý gì đây, khinh thường chúng ta đấy à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
