Làm thư ký trưởng không những phải chịu trách nhiệm lập danh sách các hạng mục công việc, ghi chép biên bản hội nghị, mà còn phải thực hiện các công việc được Hội trưởng và Phó Hội trưởng phân công. Xưa nay Liễu Mi không hề có ác cảm với Phương Bình An, chỉ cảm thấy Bình An không giống thiên kim tiểu thư, tính cách không kiêu căng, cũng không có khoe khoang cuộc sống ưu đãi, cảm giác như cô cũng chẳng khác gì với những sinh viên bình thường khác. Nếu như ban đầu không có người địa phương nhận ra cô chính là thiên kim tiểu thư độc nhất của Tập đoàn Phương thị ở Thành phố G, sau đó công bố trên diễn đàn trường, thì đại khái sẽ không có người nào biết đến thân phận của Phương Bình An.
Cô không phải là người có lòng ganh ghét đối với người giàu có, cho nên không cố ý đi lấy lòng, cũng không muốn cố ý gây sự với Phương Bình An, dù sao mọi người đều là bạn học, sau bốn năm sau thì có thể cả đời cũng không gặp mặt nhau nữa, không cần thiết phải đi đắc tội.
“Chị cũng chỉ làm việc theo sự phân phó của người khác, sao lại phải xin lỗi em?” Bình An cười khẽ, cô không muốn nói tới nữa, cô hoàn toàn không quan tâm có được thông báo đi họp hay không, cô cũng không biết tại sao Đàm Tuyền cứ suốt ngày nhằm vào cô, chẳng lẽ muốn giễu võ giương oai cho mọi người thấy uy nghiêm và quyền lực của một hội trưởng sao?
Dù là nguyên nhân gì thì hiện tại Bình An cũng cảm thấy anh ta rất ngây thơ buồn cười.
“Thật ra thì... Em cần gì ở lại Hội Sinh viên để bị khinh bỉ chứ, dứt khoát tự rút lui là được mà.” Liễu Mi nhỏ giọng khuyên nhủ, cô làm vậy cũng là vì tốt bụng, càng không muốn sau này mình khó xử.
Tự rút lui? Như vậy chẳng phải là rất uất ức sao? Bình An cười cười, “Cám ơn đề nghị của chị, à, mà em còn phải đi mua đồ, thật ngại quá.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


