Hai người ăn mì thập cẩm ở phố ẩm thực nhỏ, Bình An vẫn không quên nhiều chuyện moi thông tin về người bạn trên mạng kia của Kỷ Túy Ý.
Bạn bạn trên mạng của Kỷ Túy Ý là sư huynh thuộc khoa ĐH Công nghệ Thông tin năm 3, biết nhau qua diễn đàn của trường học, cùng nhau trao đổi qua QQ, nói chuyện cũng đã được nửa tháng, cảm giác đối với nhau cũng không tệ nên quyết định sau khi khai giảng gặp mặt một lần, hẹn tối nay bảy giờ gặp mặt ở nhà hàng Tây lầu 1.
“Có gặp qua người ta lần nào chưa?” Bình An hỏi.
“Cố giữ cảm giác thần bí.” Kỷ Túy Ý cười thật ngọt ngào.
“Chậc chậc, xem cái bộ dạng tràn ngập ý xuân của cậu kìa, cẩn thận kẻo đến khi gặp lại là sư huynh mập ú như heo đó…” Bình An chả có chút hy vọng nào đối với chuyện yêu qua mạng.
“Tớ nhổ vào cái miệng đen như quạ của cậu.” Kỷ Túy Ý trợn mắt nhìn Bình An một cái, “Anh ấy nói năng rất tuyệt, tuyệt đối là một người dịu dàng như ngọc, cái gì thì là sư huynh heo chứ, nín đi.”
Bình An không muốn kích thích Kỷ Túy Ý nữa, “Vậy... Các cậu hiện tại có thể gọi là đang yêu qua mạng hay không vậy?”
Nhưng rồi đột nhiên cô lại nhớ tới, đúng là Kỷ Túy Ý từng có yêu qua mạng, nhưng rồi hình như là bị trọng thương một lần. Cô thầm oán sao kiếp trước chỉ biết lo cho mình mà không quan tâm đến bạn bè chung quanh, giờ có muốn giúp các cô ấy cũng không biết giúp thế nào.
“Gặp mặt rồi hãy nói, còn chưa biết có cảm giác hay không mà.” Kỷ Túy Ý trái lại chẳng có chút lo lắng nào, dáng vẻ rất nhẹ nhàng tự tin.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


