Lồng ngực cuồn cuộn cứng rắn dán phía sau lưng cô truyền đến nhiệt độ ấm áp, Bình An cắn cắn môi, “Anh còn muốn ôm đến lúc nào?”
Sau lưng truyền đến tiếng thở dài khe khẽ, cánh tay sắt vòng ở trên eo cô buông lỏng ra, đỡ bả vai của cô quay cô lại. Cô liếc mắt lên nhìn liền thấy gương mặt cương nghị của Nghiêm Túc đang đầy bất đắc dĩ nhìn cô.
“Sao anh lại ở chỗ này?” Bình An cau mày nhìn anh, vừa rồi hình như đâu có thấy anh đi ở phía sau cô đâu.
“Đừng tưởng bở.” Bình An hừ một tiếng, xoay người muốn mở cửa xe.
“Sao lại cùng Khâu Thiếu Triết đến đây?” Nghiêm Túc đè lại cửa xe của cô, trầm giọng hỏi.
“Mắc mớ gì đến anh chứ?” Bình An tức giận kêu lên.
Nghiêm Túc khẽ cười một tiếng, “Về sau buổi tối không nên ra ngoài cùng cậu ta, biết không?” Lúc trước Khâu Thiếu Triết cản thay Bình An một lần axit sunfuric, anh liền đặc biệt điều tra qua bối cảnh của oắt con kia, cảm thấy rằng mục đích của Khâu Thiếu Triết khi tiếp cận Bình An là không thuần khiết.
Bình An không nghe theo hừ hừ, dùng sức đẩy tay Nghiêm Túc ra.
“Có nghe hay không, về sau buổi tối không được ra ngoài với cậu ta.” Sắc mặt Nghiêm Túc trở nên nghiêm nghị, thanh âm trầm xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
