Ở biệt thự Phương gia cũng có phòng dành riêng cho Viên lão phu nhân. Vốn dĩ trước đây Phương Hữu Lợi tính mời Viên lão phu nhân ở chung với họ, nhưng mà Viên lão phu nhân lưu luyến không muốn xa căn biệt thự tại Bạch Vân Sơn, vả lại bà cũng thích ở một mình cho thanh tĩnh, nên không có tới ở chung với hai cha con Bình An.
Bình An ôm đống gối của mình chui vào trong phòng của Viên lão phu nhân, nằng nặc đòi phải ngủ cùng bà.
“... Bác trai và cô con lúc nào cũng tính kế với công ty, còn muốn cho Phương Húc tới Thành phố G để đi theo ba, nói là tương lai ảnh có thể làm người thừa kế. Hừ, ba còn chưa mở miệng nói lời nào mà bọn họ đã tính khua chiên gióng trống rồi.” Bình An nằm bên cạnh Viên lão phu nhân, kể hết đầu đuôi gốc ngọn chuyến đi đến Thành phố J.
“Hắc hắc, hai ngày nữa sẽ bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị, giờ còn đang gặp rắc rối ở chỗ chưa tìm được người giúp.” Bình An quyết định, hai ngày nữa trước tiên là đi tìm Trình Vận để hoàn tất việc đầu tiên là ký kết đại lý độc quyền cái đã, sau đó sẽ lắp đặt thiết bị cho cửa hàng, còn phải tuyển một cửa hàng trưởng nữa.
“Dù sao thì bà đã góp tiền cùng đánh trận với con rồi, cứ xem như đó là bà mua cổ phần đi, về sau phải chia lợi nhuận cho bà đó.” Viên lão phu nhân nói.
“Bà ngoại, bà cứ yên tâm, con sẽ không để cho bà thất vọng.” Bình An nũng nịu dụi đầu vào gối, giọng đầy cam đoan.
Viên lão phu nhân giúp cô tém góc chăn, “Tốt lắm, bà tin cháu. Thôi mau ngủ đi, mắt díp cả lại rồi kìa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)