Tối nay Phương Hữu Lợi sẽ cùng ăn cơm với Thị Trưởng của Thành phố G, trễ một chút mới đến nhà Viên lão phu nhân được.
Cầm danh sách Viên lão phu nhân viết, Bình An và Nghiêm Túc đi tới siêu thị gần nhà, cô đi đằng trước, Nghiêm Túc đẩy xe đẩy đi phía sau, trong mắt người khác, họ trông như một đôi vợ chồng trẻ được trời đất tác thành một cặp.
Dĩ nhiên, Bình An lo chuyên chú vào danh sách cầm trên tay nên cũng không ý thức được rằng mình đang trở thành bức tranh cho người khác ngắm.
Ánh đèn sáng ngời trong siêu thị chiếu ánh sáng nghiêng vào mắt Nghiêm Túc, phản xạ ra tia sáng dịu dàng như suối nước đồng thời lóe ra vẻ đưa tình, cộng thêm vào đó là một gương mặt đẹp trai mạnh mẽ và một dáng người có thể sánh ngang với các người mẫu, nên chỉ trong nháy mắt đã làm cho không ít phái nữ trong siêu thị quăng vào anh những ánh mắt đầy luyến ái hâm mộ.
Tiếc rằng, anh chỉ chăm chú nhìn cô gái đang đi ở trước mặt anh, không hề để người khác vào trong mắt.
Nghiêm Túc cười nói, “Thế nào? Muốn thử tay nghề nấu nướng của anh sao?”
Đang loè nhau thì có. Một người đàn ông như vậy làm sao có thể đứng ở trong bếp xào rau nấu canh, làm sao có thể bị mùi dầu mỡ ám vào người được...
Thấy Bình An trưng ra vẻ mặt kinh hãi như đang nhìn thấy quỷ hiện hình, Nghiêm Túc không nhịn được đưa tay nhéo nhéo chóp mũi của cô, “Cằm muốn rớt tới nơi rồi kìa. Trước kia lúc đi du học nước ngoài, anh có làm phụ bếp nhà hàng để kiếm tiền, đương nhiên là học được vài chiêu nấu nướng chứ.”
Người đàn ông này quả thật là không thể tưởng tượng nổi, có cái gì mà anh không làm được không? (*)
(Để ý kĩ câu này nhá, sau này chị có hỏi 1 lần nữa và câu trả lời của anh là…. Ui chu choa…. Mê chết đi được á.:”>
“Nếu như em không tin, anh có thể tự mình xuống bếp chứng minh cho em xem.” Nghiêm Túc hạ mí mắt, tròng đen của mắt phát sáng lấp lánh như đá thủy tinh núi lửa nhìn thẳng vào cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


