Thân thể Bình An gần như là cứng ngắc rời khỏi phòng họp.
Cô cần thật tỉnh táo để suy nghĩ kỹ càng xem kế tiếp nên làm cái gì. Trùng hợp chăng? Lê Thiên Thần có chung ý tưởng lớn giống cô về việc cải tiến chung cư sao? Đến tột cùng là hắn nghĩ đến trước, hay là... sau khi biết được cô có dự tính này nên đem kế hoạch này trình bày trước cô một bước?
Đúng vậy, Phương Thị đúng là có công trình đầu tư vào việc cải tiến chung cư cũ, nhưng chưa chắc là do chính Lê Thiên Thần nghĩ ra, nhưng việc cô có suy tính này hoàn toàn không có ai biết mà.
“Bình An.” Lê Thiên Thần đứng ở cửa văn phòng Bình An, mỉm cười nhìn cô.
“Mời vào!” Bình An thu lại cảm xúc nơi đáy mắt, mặt không đổi mời Lê Thiên Thần vào.
Lê Thiên Thần không khách sáo ngồi xuống ghế, mỉm cười nhìn Bình An, “Thật xin lỗi đã không thương lượng trước với em một tiếng về chuyện cải tiến chung cư cũ. Tại dạo này thấy em loay hoay rồi chả thấy em đâu, anh nghĩ dù sao vẫn còn chưa có chính thức quyết định nên mới không thương lượng với em.”
Bình An cười lạnh một tiếng, “Anh thật ra có cần phải bàn thảo gì với tôi đâu, ngay cả kế hoạch chi tiết anh cũng đã viết xong, còn tìm tôi thảo luận cái gì?”
“Cho dù nhiều khó khăn cũng phải thử một lần.”Lê Thiên Thần cười nói.
Bình An nhìn anh một lát, khẽ mỉm cười hỏi, “Tôi đã xem qua bản kế hoạch của anh, ngay cả dự toán chi phí tổng quát cho việc đầu tư cũng đã tính được, chắc là mất không ít thời gian đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
