“Bạch Hàm, thật ra thì... Ôn học trưởng chưa chắc đã không thích em, nhưng vì Ôn gia rất phức tạp, anh ấy làm vậy là vì muốn tốt cho em thôi.” Bình An nhớ tới những mâu thuẫn của Ôn gia, cảm thấy Bạch Hàm và Ôn Triệu Dung không ở chung một chỗ cũng tốt.
Bạch Hàm cười, “Em biết chứ, anh ấy chỉ coi em như em gái mà thôi.”
Bình An nghe thấy giọng nói mang vẻ tự giễu của cô thì cũng không biết nên nói cái gì bây giờ. Hai người tán gẫu thêm vài câu rồi cúp máy.
Qua hai ngày nữa, Bình An mới nhận được thiệp mời của Ôn Triệu Dung, vốn tưởng là đính hôn, nhưng thiệp nhận được lại là thiệp mời kết hôn, được cử hành vào cuối tháng mười.
Đây lại là một quỹ đạo số mệnh nữa không thể cải biến, cũng không thể làm gì ngoài việc cảm khái mà thôi.
Nhưng rồi rất nhanh chuyện kết hôn của Ôn Triệu Dung cũng bị Bình An để qua một bên, dù sao còn chưa tới ngày, chỉ cần nhớ để trống ngày đó là được. Cô vốn tính đến Thành phố S một chuyến để tìm Tần Tố nói chuyện, nhưng bởi vì chuyện Kiến Ba muốn tham gia vào HĐQT nên cô hoàn toàn không có khả năng rời khỏi công ty vì cần phải để ý cho cẩn thận.
Đáng tiếc một mình cô không thể đại diện cho toàn bộ thành viên, nên việc Liên Kiến Ba tham gia HĐQT cho dù Bình An không muốn cũng chỉ có thể chấp nhận thôi.
Mà cô còn phải gặp mặt Tổng Tài Carlos của Công Ty Khoa học Kỹ thuật IPH của Mỹ vài ngày tới, nên cô định toàn tâm toàn ý vào việc này, không để ý tới chuyện HĐQT mở cuộc họp hoan nghên Liên Kiến Ba gì gì.
Khi thật sự gặp gỡ với Carlos, Bình An kinh ngạc như gặp tuyết giữa mùa hè. Trước đó cô đã có xem qua tư liệu về người đàn ông này, cũng biết anh ta trẻ tuổi đẹp trai, nhưng đến khi thực sự gặp ngoài đời mới biết anh ta điển trai hơn nhiều so với trong hình, gương mặt trẻ con, mắt xanh trong vắt như bầu trời bao la. Ngay từ đầu khi nhìn thấy anh ta, trong đầu cô chỉ xuất hiện hai chữ, thiên sứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
