Bình An nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính suy nghĩ trong một lúc, rồi cuối cùng vẫn không kìm được mà cầm điện thoại lên, gọi điện cho Nghiêm Túc hẹn tối nay cùng nhau ăn cơm.
Sau khi tan sở, Bình An lập tức ngồi xe đến nhà hàng Bán đảo Italy để chờ Nghiêm Túc. Dường như hôm nay anh rất bận, cô mới vừa gọi điện thoại cho anh thì nghe anh vẫn còn đang họp.
Đèn trên bán đảo đã được bật sáng, cả tiểu đảo như một ngôi sao sáng rực rỡ chiếu ảnh ngược trên mặt sông.
Nhìn xuyên qua nóc nhà và vách tường thủy tinh của nhà hàng, Bình An thưởng thức cảnh đẹp tự nhiên và nhân tạo giao hòa với nhau của khu vực này, tâm trạng lập tức tốt lên không ít. Cô quyết định chút nữa nhất định phải ra sức dụ dỗ để làm cho Nghiêm Túc vui vẻ lên. Đêm hôm đó, tại cô cũng không giải thích rõ với anh rằng không phải là cô không muốn kết hôn, chỉ là nghĩ nên đợi thêm chừng hai năm nữa, đến khi cô xác định tất cả mọi thứ sẽ không đi vào vết xe đổ của kiếp trước rồi, cô mới dám thả lỏng không cố kỵ gì nữa mà bắt đầu cuộc sống mới của mình.
Ít nhất cũng phải là sau khi đã đuổi được Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị cút ra khỏi Phương Thị...
“Cô Phương, trùng hợp thế, chúng ta lại gặp mặt.” Một thanh âm khinh khỉnh từ phía sau truyền đến.
Bình An vừa lấy lại tinh thần thì người nói chuyện đã đi tới trước mặt cô, trên người khoác một bộ thời trang cắt may khéo léo. Hóa ra là cái người tên Liên Kiến Ba mấy ngày trước đã gặp qua một lần ở công ty. Cô chẳng có hảo cảm gì với người này nên chỉ cười nhạt, “Chào Anh Liên.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


