Phương Hữu Lợi không trả lời câu hỏi của Bình An mà chỉ cau mày quan sát cô, “Tối hôm qua sau khi rời khỏi khách sạn, con đến chỗ Nghiêm Túc hả?”
Bình An ngượng ngùng cười cười, xấu hổ kêu lên, “Ba...”
“Hừ, con gái lớn đúng là hết nhờ được!” Phương Hữu Lợi chua xót hừ hừ, “Về sau nếu cậu ta dám khi dễ con, ba sẽ không tha cho cậu ta!”
Bình An làm nũng kêu lên, “Ai nói, Bình An cả đời đều cần có ba ở bên cạnh, trước kia là ba bảo vệ Bình An, về sau sẽ là Bình An bảo vệ ba.”
Phương Hữu Lợi cất tiếng cười to, buồn bực trong lòng như trở thành hư không, “Được, được! Về sau Bình An bảo vệ ba.”
Hai cha con nói đùa một lát, Phương Hữu Lợi mới trở lại chuyện chính, “Được rồi, tóm lại hôm nay con tới tìm ba là có chuyện gì? Không bao lâu nữa con sẽ nhậm chức Tổng Giám Đốc rồi, đến lúc đó chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới, ba sẽ không bao che cho con đâu.”
“Xin cứ việc!” Bình An cười hì hì nói, liếc mắt nhìn ngoài cửa một cái, nụ cười hơi thu lại, “Ba, vừa rồi Lê Thiên Thần tìm ba có chuyện gì vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

