Chỉ còn có một tuần nữa là Tết Âm Lịch, rất nhiều công ty đã bắt đầu nghỉ, sau lễ hội cuối năm, Tập đoàn Phương Thị ngày mai cũng bắt đầu nghỉ đón xuân.
Nghiêm Túc vốn dĩ định nhân dịp nghỉ dài ngày này mà mang Bình An đến Mỹ thăm mẹ, nhưng suy nghĩ lại thấy sức khỏe của Viên lão phu nhân càng ngày càng yếu ớt nên bỏ đi dự định này.
“Tối nay tham gia dạ hội cuối năm của công ty anh nhé?” Sau khi hai người ăn trưa xong thì ra khỏi nhà, trong thang máy, Nghiêm Túc ôm hông Bình An đi sát người anh, nhẹ nhàng nói bên tai cô.
Tối qua anh không tham gia dạ tiệc cuối năm của Phương Thị cùng Bình An là bởi tối hôm qua nhân vật chính chỉ có thể là Bình An, một người sắp sửa nhậm chức Tổng Giám Đốc, sự chú ý của người khác đối với cô sẽ tập trung vào năng lực công tác của cô, nếu như anh xuất hiện, nhất định sẽ dời đi lực chú ý. Nhưng tối nay thì lại khác.
Mắt Nghiêm Túc hơi tối xuống, trong đầu lại hiện ra hình ảnh say mê mất hồn tối qua, thanh âm khàn khàn, “Anh đưa em về trước.”
Viên lão phu nhân giờ đã rời viện đến biệt thự nhà họ Phương, bà không muốn để cha con Bình An phải chạy tới chạy lui chăm sóc bà, huống chi bà cũng hy vọng được gần gũi thêm với cháu ngoại mình hơn một chút.
Tự bà hiểu rõ sức khỏe của mình hơn ai hết, bà đã là đèn cạn dầu rồi.
Lúc Nghiêm Túc đưa Bình An về tới nhà thì gặp Viên lão phu nhân đang phơi nắng ở vườn hoa.
“Bà ngoại!” Bình An chạy thật nhanh về phía trước ôm lấy Viên lão phu nhân, hôn một cái trên gò má đầy nếp nhăn của bà, “Hôm nay tinh thần bà xem ra không tệ nhỉ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

