Nhâm Tần Phi giới thiệu Bình An với Tiền Hải Quang, Tiền Hải Quang và Nhâm Tần Phi là bạn học thời cao trung, đồng thời cũng là hàng xóm.
“Xin chào, cô Phương.” Tiền Hải Quang khách sáo bắt tay cùng Bình An, nói đùa, “Bây giờ là phỏng vấn trực tiếp tại chỗ luôn đó phải không?”
Bình An cười khẽ, “Tiền tiên sinh, sau này xin chỉ dẫn nhiều hơn.”
Sau khi Nhâm Tần Phi ngồi xuống, Bình An đã bắt đầu cùng Tiền Hải Quang hàn huyên.
Tiền Hải Quang nhìn trẻ hơn so với trong hình, mặc dù không quá thích nói chuyện nhưng cũng không ngu, chỉ thỉnh thoảng nói đôi lời mà đã thấy là rất hài hước. Ấn tượng của Bình An đối với anh rất tốt, thậm chí cảm thấy nếu công ty có anh gia nhập, rất nhiều vấn đề khó khăn cũng sẽ được giải quyết dễ dàng.
Quan tâm làm gì chuyện anh là do ai giới thiệu, hiện tại cô thật sự rất cần một nhân tài về quản lý, coi như là Nghiêm Túc đang âm thầm giúp cô đi, cô cũng nhanh chóng mà tiếp nhận.
Nghiêm Túc vẫn không nói năng gì, nhưng khóe miệng lúc nào cũng khẽ nhếch ý cười nhìn bạn gái đã lâu không gặp, đáy mắt lưu chuyển thần sắc ai thấy cũng hiểu, ánh đèn dịu nhẹ chiếu vào khiến gương mặt đẹp trai của anh càng tăng thêm vẻ dịu dàng.
Bình An ngẩn ra, quay đầu trừng mắt nhìn anh, đỏ mặt muốn giãy thoát tay ra.
“Nếu không có vấn đề gì, vậy gọi thức ăn đi.” Làm gì có chuyện Nghiêm Túc buông tay cô ra, mà ngược lại cầm thật chặt, nhưng vẻ mặt vẫn rất tự nhiên trò chuyện cùng Tiền Hải Quang như không có việc gì xảy ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


