Lương Phàm nghe tiếng chuông cửa còn tưởng rằng bạn gái quay lại, nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu hồi ra mở cửa, bởi biết cô có tật hay quên, không biết lại bỏ quyên thứ gì. Lời còn chưa kịp nói ra miệng lập tức nuốt xuống cổ họng.
“HI.” Trình Vận nở nụ cười dịu ngoan điềm tĩnh như hoa lan xuất hiện trước mặt Lương Phàm, đâu còn vẻ đau đớn lệ rơi đầy mặt như ở dưới lầu lúc nãy.
“Trình Vận?” Lương Phàm khó nén kinh ngạc, sắc mặt khẽ biến đổi, đáy mắt có tia áy náy và chột dạ thoáng qua cực nhanh, “Đến lúc nào? Sao không gọi điện báo anh một tiếng?”
“Vừa mới đến, muốn cho anh niềm vui bất ngờ mà.” Trình Vận đi vào, giang rộng hai tay ôm lấy Lương Phàm, cơ thể anh thật ấm áp sưởi ấm thân thể cô.
Lương Phàm lén lút thở phào nhẹ nhõm, dịu dàng ôm lấy cô, “Anh tưởng cuối tuần này em không rảnh tới được.”
Ngực anh thật ấm áp, cô thật luyến tiếc không muốn buông ra, “Vậy mới gọi là niềm vui bất ngờ.”
“Đúng vậy.” Ấn đường Lương Phàm giãn ra, cúi đầu hôn xuống môi cô.
Thật ra lúc ở trong thang máy, cô đã tự nhủ tốt lắm rồi. Cô không muốn phá hủy những ký ức tốt đẹp giữa hai người. Thay vì tiếp tục ở bên anh để rồi cuối cùng mất đi tất cả thì chi bằng tách ra sớm, cô còn có thể mang theo những tưởng niệm về anh suốt cuộc đời. Nhưng trong nháy mắt trông thấy anh, cô đột nhiên lại do dự.
“Vận, anh rất nhớ em.” Lương Phàm kéo cô ngồi vào ghế sa lon, tựa đầu vào trước ngực cô, thấp giọng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


