Nghe thấy ba chữ "bạn gái mình" thốt ra từ miệng Úc Đình Quân, nói Vân Sơ không ngạc nhiên là giả.
Tuy rằng hai người đối ngoại là quan hệ người yêu, lúc người khác hỏi Úc Đình Quân là gì của cô, cô cũng trả lời là bạn trai.
Nhưng——
Họ rất ít khi gọi nhau như thế trước mặt đối phương.
Đặc biệt là Úc Đình Quân.
Tất nhiên, người bình thường cũng sẽ không hỏi anh rằng Vân Sơ là gì của anh. Cơ hội cả hai cùng xuất hiện vốn đã ít, nên số người hỏi tự nhiên cũng chẳng có mấy.
Cũng chính vì vậy, ngay khoảnh khắc đó, tâm trí Vân Sơ hơi lơ đãng.
Đôi mắt cô khẽ chớp, giả vờ như không hiểu chuyện gì: "Cái gì cơ?"
Úc Đình Quân rũ mắt nhìn cô rồi nở nụ cười đầy ẩn ý: "Cái gì là cái gì?"
Vân Sơ: "..."
Thấy ý cười kìm nén trong mắt anh, cô hơi nghẹn lời, nhỏ giọng đáp: "Úc tổng thật sự rất được yêu thích đấy."
Úc Đình Quân ừ một tiếng rồi thản nhiên nói: "Vẫn không được yêu thích bằng bạn gái anh đâu."
Vân Sơ khựng lại, câu nói này của anh khiến cô lập tức nhớ đến cái tên Triệu Minh Kiệt kia.
Im lặng hai giây, Vân Sơ sờ sờ mũi, không tiếp tục chủ đề này nữa.
Cô gượng gạo chuyển sang chuyện khác, đếm số người đang xếp hàng phía trước: "Còn năm phút nữa chắc là đến lượt chúng ta rồi."
Nhìn dáng vẻ trốn tránh của cô, khóe môi Úc Đình Quân khẽ nhếch lên một độ cong mờ nhạt.
Vài phút sau, thực sự đã đến lượt hai người.
Sau khi gọi món xong, cả hai quay lại chỗ ngồi.
Vân Sơ vốn muốn ngồi cùng Tần Gia Âm, nhưng khi vừa trở lại vị trí cũ, cô còn chưa kịp bước tới đã bị Úc Đình Quân nắm lấy cổ tay.
Vân Sơ quay đầu lại, sau khi chạm phải ánh mắt của anh thì mới im lặng ngồi xuống bên cạnh.
Tần Gia Âm đang mải xem điện thoại nên không chú ý đến màn tương tác của hai người.
Mãi cho đến khi họ ngồi xuống đối diện, cô ấy mới ngẩng đầu lên nhìn một cái: "Lâu quá đi mất."
Vân Sơ lên tiếng: "Cũng hơi lâu thật, sao mà đông người thế không biết."
Nói thật, nếu là đi một mình, cô sẽ không bao giờ ghé qua đây. Cho dù đồ có ngon đến mấy thì Vân Sơ cũng không muốn bỏ ra quá nhiều thời gian để xếp hàng chờ đợi.
Đó chính là tính cách của cô.
Từ trước đến nay, cô chưa từng có hứng thú đặc biệt với những thứ đòi hỏi sự chờ đợi quá lâu.
Tần Gia Âm cũng có chút hối hận: "Hy vọng là đồ ăn sẽ ngon."
Úc Đình Quân liếc nhìn em gái: "Không ngon thì em ăn hết sạch chỗ này đi."
Tần Gia Âm: "..."
Vân Sơ: "..."
Hai người nhìn nhau, Tần Gia Âm lập tức cầu cứu Vân Sơ: "Chị Vân Sơ, chị xem anh trai em kìa, chẳng lý lẽ gì cả."
"Em gọi cô ấy cũng vô dụng thôi." Úc Đình Quân không đợi cô tiếp lời đã lên tiếng cắt ngang.
Tần Gia Âm hơi nghẹn lời, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sao anh biết là vô dụng?"
Úc Đình Quân định đáp lại nhưng Vân Sơ đã lén kéo vạt áo anh ở dưới gầm bàn để ngăn lại.
Anh cụp mắt nhìn bàn tay đang túm lấy áo mình, đôi lông mày khẽ nhướng lên. Anh khựng lại một chút rồi thuận thế nắm lấy tay cô, không thèm đối đáp với em gái nữa.
Thấy Úc Đình Quân không còn chế giễu Tần Gia Âm, Vân Sơ mới mở lời: "Không sao đâu, chúng ta gọi cũng không nhiều mà."
Hơn nữa, đông người như vậy thì hương vị chắc cũng không đến nỗi tệ.
Ba người trò chuyện một lát thì đồ ăn cũng được mang ra.
Thời gian chờ đợi tuy hơi lâu nhưng hương vị quả thực rất ổn.
Vân Sơ nếm một ngụm cà phê, cảm thấy hương vị khá đặc biệt.
Cô liền chụp ảnh gửi cho Tư Niệm và nhắn: [Loại cà phê này uống được lắm.]
Mười phút sau Tư Niệm mới trả lời: [Cửa hàng nào thế?]
Vân Sơ gửi tên quán qua cho cô ấy.
Tư Niệm: [Dạo này mình thấy quán này suốt trên mạng, trang trí cũng rất đẹp. Tớ còn bảo với Oánh Oánh là hôm nào rảnh sẽ qua ủng hộ, không ngờ cậu đã đi trước rồi.]
Nói đến đây, Tư Niệm tò mò hỏi: [Sao cậu lại đi quán đó?]
Thời gian cô ấy quen biết Vân Sơ tuy không dài nhưng cũng xem như hiểu rõ tính tình của cô.
Cô ấy biết Vân Sơ không thích tụ tập ồn ào và cũng chẳng hứng thú với những nơi đông đúc. Huống chi là đi check-in ở những quán nổi tiếng trên mạng, cô thường sẽ không tham gia những hoạt động kiểu này.
Vân Sơ mỉm cười, cúi đầu nhắn lại: [Em gái Úc Đình Quân mới về nước, cô ấy cũng thấy chỗ này đẹp.]
Tư Niệm: [Hiểu rồi. Có đông không?]
Vân Sơ: [Rất đông nhé, đừng có đi vào cuối tuần.]
Tư Niệm: [Ok luôn!]
"..."
Nhận thấy Vân Sơ cứ dán mắt vào điện thoại, Úc Đình Quân trầm giọng hỏi: "Phòng làm việc có chuyện gì à?"
"Không có." Vân Sơ nói xong với Tư Niệm liền đặt điện thoại xuống: "Em đang thảo luận với Tư Niệm về đối thủ cạnh tranh của cô ấy thôi."
Úc Đình Quân ngước mắt: "Sao thế, Tư Niệm muốn đến đây khảo sát thị trường à?"
"Biết người biết ta mà." Vân Sơ trả lời anh: "Chắc là cô ấy sẽ đến thôi."
Cô quay sang nhìn anh rồi hỏi: "Nếu là anh, anh có đến không?"
Bốn mắt nhìn nhau.
Úc Đình Quân nhìn vào đôi mắt xinh đẹp và trong trẻo của cô rồi khẽ cười: "Có chứ."
Anh nói tiếp: "Chẳng có lý do gì mà không đến cả."
Vân Sơ gật đầu, không hề thấy bất ngờ: "Em cũng nghĩ là anh sẽ đến."
Hai năm ở bên Úc Đình Quân, dù hai người không mấy khi tâm sự hay chia sẻ nỗi lòng, nhưng cô vẫn hiểu anh, ít nhất là hiểu được một phần con người anh.
Hai người mải mê trò chuyện với nhau mà hoàn toàn phớt lờ Tần Gia Âm ngồi bên cạnh.
Tần Gia Âm nhìn hai người đối diện, vốn định xen vào một câu để họ tỉnh táo lại mà nhìn thấy sự hiện diện của mình.
Nhưng nghĩ lại, cô ấy lại thôi.
Hiếm khi thấy hai người này quấn quýt như thế, tốt nhất cô ấy không nên làm một cái bóng đèn vừa sáng vừa đáng ghét. Cô ấy thà làm một cái bóng đèn hết điện để cặp đôi trẻ này được tự nhiên hơn.
-
Tần Gia Âm biết ý là thế, nhưng có người lại không được như vậy.
Giữa lúc ba người đang trò chuyện trong bầu không khí hài hòa, một giọng nói đột ngột vang lên: "Vân Sơ?"
"..."
Nghe thấy tên mình, Vân Sơ theo bản năng quay đầu lại nhìn người vừa gọi.
Khi nhìn thấy người đứng cách đó không xa, cô hơi sững lại một chút.
"Đúng là cậu thật à?" Người vừa gọi xác nhận mình không nhìn nhầm liền thân thiết bước tới cạnh bàn của họ, tươi cười nói: "Tôi còn tưởng mình nhìn lầm cơ đấy."
Vân Sơ khẽ chớp mắt, nở nụ cười có phần gượng gạo: "Là tôi đây."
Người gọi cô là Hứa Mộng Phỉ, bạn học cùng đại học, nhưng hai người không ở cùng ký túc xá mà ở phòng ngay sát vách nhau.
Cả hai vốn không thân thiết lắm, gặp nhau cũng chưa chắc đã chào hỏi.
Sau khi tốt nghiệp đại học thì lại càng mất liên lạc hoàn toàn.
"Đã lâu không gặp." Đối phương cười nói: "Không ngờ lại gặp cậu ở đây nha."
Cô ta có vẻ hơi ngạc nhiên: "Tôi cứ tưởng cậu không ở Bắc Thành nữa chứ."
Vân Sơ khựng lại, nhỏ giọng hỏi: "Thế sao?"
Cô không nhớ mình từng nói qua việc sẽ không ở lại Bắc Thành bao giờ.
"Đúng vậy mà." Hứa Mộng Phỉ nhìn cô: "Hồi trước cậu chẳng bảo là sau khi tốt nghiệp sẽ cùng đàn anh Đàm về Thân Thành đó sao?"
"..."
Khi cái danh xưng "đàn anh Đàm" được nhắc đến, Vân Sơ sững sờ. Cô cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông phía sau đang đổ dồn lên mình, hít một hơi thật sâu rồi hỏi: "Vậy à?"
Cô thản nhiên mỉm cười: "Tôi không còn ấn tượng gì về chuyện đó nữa."
Hứa Mộng Phỉ gật đầu, định nói thêm gì đó thì Vân Sơ bất ngờ lên tiếng: "Cậu đi một mình à?"
Hứa Mộng Phỉ khựng lại: "... Không, tôi đi cùng bạn."
"Bạn của cậu chưa đến sao?" Vân Sơ hỏi lại, ý tứ xua đuổi của cô đã quá rõ ràng, cô không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này với Hứa Mộng Phỉ thêm nữa.
Nhận ra sự kháng cự của Vân Sơ, Hứa Mộng Phỉ hơi ngẩn người. Cô ta liếc nhìn người đang ngồi cùng Vân Sơ rồi như sực hiểu ra điều gì đó: "Chắc là đến rồi đấy."
Cô ta nở nụ cười hơi mang vẻ xin lỗi: "Ngại quá, tôi không chú ý."
Vân Sơ đáp: "Không sao."
"Cậu——" Hứa Mộng Phỉ ngập ngừng nhìn cô, mím môi nói: "Vậy tôi qua chỗ bạn tôi đây, khi nào rảnh thì cùng nhau đi ăn nhé."
Vân Sơ nhẹ nhàng đáp lời khách sáo: "Hôm nào rảnh sẽ hẹn."
Nhận được phản hồi của cô, Hứa Mộng Phỉ không miễn cưỡng thêm nữa.
Cô ta gật đầu rồi quay lưng bước đi.
Sau khi người nọ rời đi, bầu không khí tại bàn của Vân Sơ rõ ràng không còn được như lúc đầu.
Cả ba người đều ăn ý mà giữ im lặng.
Một lát sau, Tần Gia Âm không chịu nổi bầu không khí kỳ quái này nên lên tiếng: "Chị Vân Sơ, người vừa rồi là bạn chị ạ?"
"Không phải." Vân Sơ phủ nhận: "Là bạn học đại học thôi."
Tần Gia Âm ồ lên một tiếng: "Quan hệ của hai người chắc chắn là không tốt lắm đúng không?"
Vân Sơ ngước mắt nhìn cô ấy: "Sao em lại nói thế?"
"Cô ta còn chẳng biết chị đang làm việc và sinh sống ở Bắc Thành mà." Tần Gia Âm đưa ra phân tích đầy lý lẽ: "Nếu hai người thân nhau thì chắc chắn cô ta phải biết chứ."
Lời này nói cũng có lý, Vân Sơ ừ một tiếng: "Cũng bình thường thôi, là bạn cùng khóa nhưng không ở cùng một phòng ký túc xá."
Hơn nữa, cô và Hứa Mộng Phỉ hồi còn đi học cũng từng có chút xích mích.
Tần Gia Âm tiếp lời: "Hèn chi."
Cô ấy nhìn Vân Sơ rồi bưng cà phê lên nhấp một ngụm: "Chị không thân với cô ta là đúng đấy."
"Hửm?" Vân Sơ ngạc nhiên nhìn cô ấy: "Tại sao cơ?"
Những lời phân tích này của Tần Gia Âm quả thực rất có lý.
Vân Sơ nghe xong vừa thấy đồng tình, lại vừa muốn cười.
Cô phải thừa nhận rằng những lời Hứa Mộng Phỉ vừa nói thực sự rất vụng về. Đến cả Tần Gia Âm còn nhận ra thì Úc Đình Quân không lý nào lại không cảm nhận được.
Nghĩ đến đây, Vân Sơ quay đầu lại, cố ý hỏi: "Úc tổng thấy sao?"
Úc Đình Quân rũ mắt nhìn dáng vẻ thản nhiên của cô, khóe môi hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười nửa miệng: "Bạn học đại học của em tố chất không được tốt cho lắm."
Vân Sơ nghẹn lời: "Lời này anh đừng để Văn Văn nghe thấy đấy nhé."
"Ừ." Úc Đình Quân rất biết nghe lời đáp: "Ngoại trừ Chi tiểu thư ra."
Hiếm khi thấy anh ngoan ngoãn như vậy, Vân Sơ cố nhịn nhưng không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Được rồi, em sẽ chuyển lời lại cho Văn Văn."
Úc Đình Quân khẽ gật đầu.
Nhờ những lời phân tích của Tần Gia Âm mà sự xuất hiện của Hứa Mộng Phỉ, bao gồm cả cái tên đàn anh Đàm kia, không gây ra hiểu lầm nghiêm trọng nào giữa Vân Sơ và Úc Đình Quân.
Tất nhiên, vốn dĩ cũng chẳng có hiểu lầm gì cả.
Chuyện giữa Vân Sơ và Đàm Thâm đã sớm là quá khứ, vả lại Úc Đình Quân cũng chẳng phải không biết đến sự tồn tại của anh ta.
Ba người trò chuyện thêm một lát, nhanh chóng quẳng Đàm Thâm và Hứa Mộng Phỉ ra sau đầu.
Ngồi lại quán thêm một lúc lâu nữa, họ mới chuẩn bị rời đi.
"Em về nhà đây." Vừa ra khỏi quán, Tần Gia Âm đã lên tiếng: "Tối nay em sẽ ở lại nhà chính."
Úc Đình Quân nhìn cô ấy: "Chắc chắn chứ?"
Tần Gia Âm gật đầu: "Ngày mai em phải quay lại trường rồi."
Cô ấy cũng không thể cứ bám theo làm bóng đèn cho Úc Đình Quân và Vân Sơ mãi được, họ dành cả buổi chiều đi cùng cô ấy đã là rất hiếm hoi rồi. Tần Gia Âm không muốn được voi đòi tiên, nhiều lúc cô ấy vẫn rất biết nhìn sắc mặt người khác.
Úc Đình Quân suy nghĩ vài giây: "Được rồi, để anh gọi tài xế đến đưa em về."
Tần Gia Âm đáp: "Vâng ạ."
Ba người cùng dạo quanh lề đường một lát thì tài xế cũng tới nơi.
Nhìn Tần Gia Âm lên xe xong, Úc Đình Quân hơi nghiêng đầu nhìn Vân Sơ: "Buổi tối em muốn ăn ở ngoài hay về nhà ăn?"
"Về nhà đi." Vân Sơ ngước mắt: "Bên ngoài đông người quá."
Cô đã ở ngoài cả buổi chiều rồi.
Vân Sơ là kiểu người chỉ cần ra ngoài lâu một chút là sẽ muốn về nhà ngay. Cô cảm thấy ở nhà mới là nơi thoải mái và mang lại cho cô cảm giác an toàn nhất.
Úc Đình Quân rất hiểu cô, anh đồng ý: "Vậy em gọi điện cho dì Phương, bảo dì chuẩn bị cơm tối đi."
Vân Sơ gật đầu đồng ý.
-
Sau khi lên xe, Vân Sơ gọi điện thoại cho dì Phương trước.
Sau khi dặn dò xong chuyện cơm nước thì cô liền cúp máy.
Cuộc gọi kết thúc, không gian trong xe rơi vào tĩnh lặng.
Một lúc sau, gặp đèn đỏ, Úc Đình Quân đạp phanh dừng xe. Anh nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên: "Sao không nói gì? Mệt rồi à?"
Vân Sơ ngẩng đầu nhìn anh, hai người chạm mắt nhau.
Im lặng một chút, cô thành thật đáp: "Cũng có một chút, vả lại——"
"Vả lại cái gì?" Úc Đình Quân hơi nhướn mày, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.
Vân Sơ im lặng một thoáng rồi nói thật lòng: "Em cảm thấy hiện tại tâm trạng của anh không được tốt cho lắm."
Cho nên tốt nhất là cô không nên chọc vào anh.
Nghe vậy, Úc Đình Quân hơi khựng lại.
Anh liếc nhìn Vân Sơ một cái rồi thong dong hỏi: "Vậy em nói xem, tại sao tâm trạng anh lại không tốt?"
Vân Sơ không muốn trả lời câu này.
Cô a lên một tiếng, cố tình giả ngốc: "Em không biết."
Úc Đình Quân: "..."
Im lặng vài giây, Úc Đình Quân bị dáng vẻ đó của cô làm cho tức cười: "Em thật sự không biết sao?"
"Không biết thật mà." Vân Sơ giả vờ trấn tĩnh, cô cụp mắt xuống rồi đưa tay kéo kéo dây an toàn: "Hay là Úc tổng nói cho em biết đi?"
Úc Đình Quân cảm thấy bản lĩnh giả ngốc của Vân Sơ ngày càng lợi hại, mà khổ nỗi anh lại chẳng thể làm gì được cô.
"Vân Sơ." Anh nghĩ ngợi rồi không kìm được mà gọi tên cô.
Vân Sơ đáp: "Ơi?"
Cô dùng đôi mắt trong trẻo nhìn Úc Đình Quân, biểu cảm trông thực sự có chút mông lung, giống hệt như lần đầu tiên hai người gặp mặt.
Nghĩ đến lần đầu gặp gỡ ấy, Úc Đình Quân có chút thất thần trong thoáng chốc.
Mãi cho đến khi tiếng còi xe phía sau vang lên, anh mới bừng tỉnh, nhấn ga lái xe về phía trước.
Đi được một đoạn, anh mới hỏi cô: "Em rất thích Thân Thành sao?"
Lúc Hứa Mộng Phỉ rời đi, Vân Sơ đã biết Úc Đình Quân sẽ để tâm đến câu nói đó của cô ta. Có điều cô không ngờ anh lại hỏi như thế này.
Cô cứ ngỡ anh sẽ hỏi rằng trước đây cô thích Đàm Thâm đến vậy sao, đến mức muốn cùng anh ta đi Thân Thành.
Sự tinh tế của Úc Đình Quân nằm ngoài dự đoán của Vân Sơ.
Cô trầm ngâm một lúc lâu mới trả lời anh: "Hiện tại em thích Bắc Thành."
Lời của tác giả:
Úc tổng: Câu trả lời này anh không hài lòng.
Vân Sơ: Vậy em xin rút lại lời nói.
Úc tổng: .
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
