Vì một câu nói đó của Úc Đình Quân mà cuối cùng cả ba người cùng nhau đi đến cửa hàng nổi tiếng trên mạng.
Nói là cửa hàng "sống ảo", nhưng thực chất đây là một tiệm cà phê bánh ngọt có trang trí khá đẹp và rất có không khí. Chỉ là có không ít các blogger, influencer đã từng đến đây chụp ảnh, check-in, từ đó thu hút thêm nhiều thực khách kéo đến.
Lúc Vân Sơ và Úc Đình Quân cùng mọi người đến nơi, trong tiệm đã khá đông khách, người xếp hàng ở cửa cũng rất nhiều.
Nhìn thấy dòng người đông đúc chen chúc nhau, Vân Sơ theo bản năng liếc nhìn người bên cạnh.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Úc Đình Quân rũ mắt: "Sao thế?"
"..." Vân Sơ im lặng một thoáng, đề nghị: "Hay là anh ra xe đợi tụi em nhé?"
Úc Đình Quân ngước mắt: "Hửm?"
Anh có vẻ như không hiểu ý của Vân Sơ.
Vân Sơ nghi ngờ anh cố tình, nhưng cũng chẳng còn cách nào, cô chỉ đành kiên nhẫn lặp lại: "Anh ra xe đợi tụi em đi, ở đây đông người quá."
Cô biết Úc Đình Quân vốn không thích những nơi đông đúc.
Lúc nãy khi Tần Gia Âm đề nghị, cô cứ ngỡ Úc Đình Quân sẽ dứt khoát từ chối.
"Không cần đâu." đối diện với vẻ lo lắng lộ rõ trên mặt cô, cơn bực bội vì đông người của Úc Đình Quân cũng vơi đi vài phần. Anh nắm lấy tay Vân Sơ ngay trước mặt Tần Gia Âm, giọng nói trầm thấp chậm rãi: "Hai người vào trong tìm chỗ ngồi trước đi?"
Vân Sơ: "Dạ?"
Úc Đình Quân khẽ nhéo ngón tay cô, nói nhỏ: "Để anh đi xếp hàng gọi đồ."
"..."
Vân Sơ ngẩn ngơ, còn chưa kịp đồng ý thì Tần Gia Âm đã nhanh nhảu lên tiếng: "Vâng ạ."
Cô ấy quay sang nói với Vân Sơ: "Chị Vân Sơ, tụi mình vào tìm chỗ ngồi trước đi."
Cửa hàng này có khá nhiều quy định phiền phức.
Ở đây không cho quét mã gọi món, cũng có thể là do khách quá đông nên nhân viên phục vụ làm không xuể. Khách hàng buộc phải đến khu vực quầy để gọi món, sau đó tự ra lấy đồ.
Vân Sơ không ngờ Úc Đình Quân lại sẵn lòng đi xếp hàng, cô nhìn dòng người ở khu vực gọi món, có chút do dự: "Anh chắc chứ?"
Úc Đình Quân nhìn cô một cái, bật cười bất lực: "Không tin tưởng anh đến thế sao?"
Vân Sơ không nói gì.
Nói thật lòng, cô lo lắng Úc Đình Quân xếp hàng được một lúc sẽ bực mình mà phẩy tay bỏ đi luôn.
Im lặng vài giây, Vân Sơ nói: "Vậy anh cứ xếp hàng đi, em và Gia Âm đi tìm chỗ ngồi."
Úc Đình Quân đáp: "Đi đi."
"..."
Tách khỏi Úc Đình Quân, Vân Sơ cùng Tần Gia Âm đi dạo một vòng trong tiệm, vừa hay bắt gặp một bàn khách vừa rời đi.
Hai người ngồi xuống, Tần Gia Âm bắt đầu xem các món được đề xuất trên mạng, sau đó gửi cho Úc Đình Quân.
Vân Sơ cũng xem cùng cô ấy, gọi một ly cà phê và một phần đồ ngọt.
-
Vân Sơ quay đầu: "Ơi?"
"Chị nhìn gì thế?" Tần Gia Âm chống cằm nhìn cô chằm chằm: "Bình thường nhìn anh em còn chưa chán sao?"
Nghe câu nói đó, Vân Sơ không nhịn được cười, cô liếc nhìn Tần Gia Âm một cái: "Em không sợ chị kể lại với anh trai em à?"
"Không sợ ạ." Tần Gia Âm tỏ vẻ rất cứng cỏi: "Dù sao chị cũng sẽ bảo vệ em thôi."
Vân Sơ: "..."
Cô dở khóc dở cười, nhướng mày nói: "Cái đó thì chưa chắc đâu nhé."
Tần Gia Âm hơi nghẹn lời, chớp chớp mắt: "Thật hay đùa thế chị?"
"Còn tùy vào biểu hiện của em nữa." Vân Sơ cố ý trêu chọc cô ấy.
Tần Gia Âm tiu nghỉu, khẽ "ồ" một tiếng đầy vẻ ấm ức.
Im lặng một thoáng, cô ấy chợt nhớ ra điều gì đó, nói với Vân Sơ: "Anh em có nói với chị chưa?"
Vân Sơ nhìn cô ấy: "Nói gì cơ?"
"Chuyện tối qua hai anh em về nhà ăn cơm ấy." lúc nói câu này, Tần Gia Âm quan sát nét mặt Vân Sơ để đề phòng cô có điểm gì không vui.
Vân Sơ hơi ngẩn ra, chậm rãi lắc đầu.
Úc Đình Quân không nói.
Cô cũng không hỏi.
"Anh ấy không nói gì thật luôn à?" Tần Gia Âm ngạc nhiên.
Vân Sơ gật đầu: "Có chuyện gì thú vị sao?"
Nghe vậy, Tần Gia Âm do dự vài giây, cuối cùng vẫn kể cho Vân Sơ: "Tối qua ở nhà có khách."
Vân Sơ mỉm cười: "Chị đoán được rồi."
"Chị không tò mò đó là vị khách nào sao?" Tần Gia Âm hỏi Vân Sơ.
Vân Sơ suy nghĩ một chút, nói thật lòng: "Cũng tàm tạm."
Bởi vì cô có thể đoán được khách của nhà họ Úc sẽ có thân phận như thế nào. Vân Sơ và Úc Đình Quân chưa từng thảo luận sâu về những vấn đề này, nhưng mỗi khi bà Tần gọi điện cho Úc Đình Quân, anh thường không né tránh cô, nhờ vậy mà thỉnh thoảng cô cũng nghe được đôi lời từ đầu dây bên kia.
Thực ra, ngay cả khi bà Tần gọi điện mà anh không để cô nghe thấy, cô cũng hiểu rõ.
Với xuất thân và nền tảng gia đình như của Úc Đình Quân, nếu kết hôn, chắc chắn anh cần tìm một người có gia thế tương xứng.
Vân Sơ và họ vốn có sự khác biệt một trời một vực.
Hơn nữa, Vân Sơ cũng chưa từng nghĩ mình sẽ ở bên Úc Đình Quân mãi mãi.
Nhìn dáng vẻ thản nhiên của Vân Sơ, Tần Gia Âm nhất thời không biết nên nói gì.
Chẳng hiểu sao, cô ấy luôn cảm thấy Vân Sơ không thích anh trai mình cho lắm. Thế nhưng mỗi khi ý nghĩ này xẹt qua, cô ấy lại thấy mình đa nghi quá rồi. Nếu Vân Sơ không thích Úc Đình Quân, sao có thể đồng ý ở bên anh ấy chứ?
Thi thoảng, hai luồng suy nghĩ trong đầu Tần Gia Âm lại tự "đấu đá" lẫn nhau.
"Sao thế?" Thấy Tần Gia Âm im lặng không nói gì, Vân Sơ mỉm cười: "Là vị khách nào vậy? Có thể nói cho chị nghe không?"
Tần Gia Âm im lặng một lúc: "Cũng không có gì không thể nói, chỉ là một bác có quan hệ làm ăn với công ty gia đình, và con gái của bác ấy nữa."
Dứt lời, Tần Gia Âm bổ sung thêm: "Chị đó là bạn học cũ của anh em, trước đây từng là bạn gái của bạn cùng lớp anh ấy."
Vân Sơ: "Hả?"
Nghe Tần Gia Âm nói xong, Vân Sơ nhất thời không phản ứng kịp. Cô ngẩn ra một lúc mới hỏi: "Bạn gái của bạn cùng lớp anh trai em?"
Tần Gia Âm gật đầu: "Bạn học hồi cấp ba ạ."
Cô ấy nói nhỏ với Vân Sơ: "Lớp của anh em có nhiều đôi yêu sớm lắm."
Nghe vậy, Vân Sơ chợt hiểu ra. Cô chớp chớp mắt, không nhịn được mà bật cười: "Sao em lại biết chuyện này?"
"Em nhìn thấy họ quấn quýt nhau trong lớp mà." Tần Gia Âm nói: "Lúc em đến tìm anh trai thì nhìn thấy."
Vân Sơ khựng lại một chút, chân mày khẽ nhướng lên: "Anh trai em cũng biết sao?"
"Biết chứ ạ." Tần Gia Âm kể với cô: "Anh em trông có vẻ không quan tâm đến chuyện gì, nhưng Dương Ôn Văn lại rất hóng hớt, anh ta hồi trước là bạn cùng bàn của anh em, biết được tin sốt dẻo gì cũng đều kể cho anh em nghe hết."
Mặc dù chưa chắc Úc Đình Quân đã thèm để tâm đến anh ấy.
Nghe Tần Gia Âm kể xong, Vân Sơ gật đầu hiểu ý, nhất thời không biết nói gì cho phải. Mẹ Úc Đình Quân tìm đối tượng xem mắt cho anh, mà lại là bạn gái cũ của bạn học cấp ba sao? Chuyện này có chút "cẩu huyết", mà cũng thật trùng hợp quá rồi.
Nói xong, Tần Gia Âm quan sát sự thay đổi sắc mặt của Vân Sơ. Thấy cô vẫn điềm nhiên, Tần Gia Âm đảo mắt, cân nhắc vài giây rồi ghé sát tai Vân Sơ nói: "Cho nên chị đừng lo, anh em có đầy chiêu trò."
"..."
Vân Sơ ngẩn ra, đột nhiên bật cười: "Chị không có lo lắng."
Tần Gia Âm: "Chị không giận sao?"
"Cũng bình thường." nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô ấy, Vân Sơ suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh trai em cũng không phải hạng người nghe lời đến vậy đâu."
Câu này nói rất có lý. Tần Gia Âm gật đầu đồng tình: "Đúng thế, chuyện gì anh em không muốn làm, cô em có muốn ép cũng không ép được."
Điểm này Tần Gia Âm đã biết từ khi còn nhỏ. Phần lớn thời gian, không khí nhà họ Úc đều rất tốt. Nhưng nếu bà Tần ép buộc anh làm chuyện mình cực kỳ ghét, Úc Đình Quân chắc chắn sẽ không bận tâm.
Hiện tại Úc Đình Quân vẫn còn đang nhẹ nhàng thương lượng với bà Tần là bởi vì chưa đến mức bất đắc dĩ, anh không muốn cãi nhau với bà. Bà Tần là người ưa ngọt không ưa nhạt, Úc Đình Quân cũng vậy. Tính cách hai mẹ con rất giống nhau.
Úc Đình Quân hiểu rõ bà Tần, anh kiên nhẫn thương lượng thì thường bà sẽ đồng ý với yêu cầu của anh. Nhưng nếu anh cứng đối cứng, bà Tần cũng sẽ không nhượng bộ. Đến lúc đó, người chịu tổn thương sẽ không phải Úc Đình Quân, mà là Vân Sơ.
Trước khi nắm chắc mọi việc trong tay, Úc Đình Quân không muốn mẹ mình tìm Vân Sơ "nói chuyện". Anh không hy vọng bà nói ra lời gì làm tổn thương cô.
Vân Sơ nghe vậy, khẽ gật đầu. Đúng vậy, chuyện Úc Đình Quân không thích, không ai có thể cưỡng cầu.
Nhưng đôi khi Vân Sơ lại cảm thấy, Úc Đình Quân dường như cũng có thể bị "cưỡng cầu". Chẳng hạn như hôm nay. Cô có thể cảm nhận được anh vốn không muốn đến đây.
Nghĩ tới đây, Vân Sơ ngước mắt nhìn người vẫn đang đứng xếp hàng đằng xa. Úc Đình Quân quá nổi bật, anh sở hữu gương mặt tuấn tú, dáng người cao ráo đứng thẳng tắp giữa đám đông, vô số ánh mắt từ tứ phía đều đổ dồn về phía anh. Thậm chí càng lúc càng nhiều.
Vân Sơ đang nhìn thì đột nhiên thấy một cô gái tiến đến bên cạnh Úc Đình Quân, lấy điện thoại ra.
Cô khẽ nhướng mắt, còn chưa kịp nghĩ ra đối phương định làm gì thì Úc Đình Quân bỗng nhìn về phía họ một cái, cúi đầu nói với cô gái đó một câu, cô gái liền rời đi.
Chỉ là chưa đầy nửa phút sau, lại có người khác tiến lên.
Nhận ra tầm mắt của Vân Sơ, Tần Gia Âm cũng nhìn theo cô.
Quan sát vài cái, Tần Gia Âm phản ứng lại: "Chị Vân Sơ, có phải anh em đang bị người ta xin phương thức liên lạc không?"
Vân Sơ trả lời: "Có khả năng."
"Vậy chị..." Tần Gia Âm đang định nói gì đó thì màn hình điện thoại Vân Sơ đặt trên bàn sáng lên.
Cả hai cúi đầu nhìn, là Úc Đình Quân gọi tới.
Vân Sơ bối rối bắt máy: "Sao thế anh?"
Úc Đình Quân: "Nghỉ ngơi khỏe chưa?"
Vân Sơ "a" một tiếng: "Cũng tàm tạm."
Cô đã hồi sức lại rồi.
Úc Đình Quân "ừm" một tiếng, thương lượng với cô: "Vậy em có muốn qua đây không?"
"Đi đâu cơ?" Vân Sơ không chắc chắn.
Úc Đình Quân: "Chỗ anh."
Vân Sơ: "Được."
Cô tưởng Úc Đình Quân gọi mình qua là vì anh không chịu nổi đám đông nữa. Điểm này cô rất thấu hiểu.
Cúp điện thoại, Vân Sơ nói với Tần Gia Âm một tiếng rồi đứng dậy đi về phía Úc Đình Quân.
Đã xếp hàng được hơn mười phút, khoảng mười phút nữa là đến lượt họ.
-
Đi đến bên cạnh Úc Đình Quân, Vân Sơ nói: "Anh qua kia ngồi đi."
Úc Đình Quân rũ mắt: "Qua đâu?"
"?"
Vân Sơ ngẩng đầu: "Chỗ Gia Âm ấy."
Cô không hiểu nhìn Úc Đình Quân, nói khẽ: "Ở đây đông người, để em xếp hàng gọi món là được rồi."
Úc Đình Quân: "..."
Nghe lời Vân Sơ nói, anh hơi cạn lời nhếch môi, có chút khó chịu hỏi ngược lại: "Ai nói với em là anh muốn qua chỗ Tần Gia Âm?"
Vân Sơ chớp mắt, nhìn anh chằm chằm, dường như đang hỏi ——
Chẳng lẽ anh không phải muốn đi ngồi nghỉ sao?
Úc Đình Quân hiểu ý cô, anh giơ tay, lướt dọc theo cổ tay cô xuống dưới, mười ngón tay đan chặt lấy tay cô.
Đan xong, anh mới nói: "Anh không có ý đó."
Vân Sơ khựng lại, theo bản năng định hỏi "vậy ý anh là gì".
Câu nói vừa đến cửa miệng, cô đã chú ý thấy mấy cô gái ở hàng phía trước đang liên tục ngoái đầu nhìn. Trong nháy mắt, Vân Sơ đã hiểu lý do Úc Đình Quân gọi mình qua đây.
Im lặng vài giây, cô khẽ kéo vạt áo Úc Đình Quân, hạ thấp giọng nói: "Úc tổng."
Úc Đình Quân: "Ơi?"
"Anh gọi em qua đây để làm bia đỡ đạn đấy à?" Vân Sơ hỏi.
"Không phải." Úc Đình Quân không đồng tình với cách nói này, anh nhướng mày, thong thả nói: "Anh gọi em qua là để cho mọi người thấy bạn gái của anh."
Lời tác giả:
Vân Sơ: Ồ.
Úc tổng: Chỉ vậy thôi sao?
Vân Sơ: ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)