Dương Cẩm Ngưng im lặng, trên thế giới này đâu có nhiều đôi nam nữ si tình, chia tay thì cũng chia tay rồi, còn tưởng mọi người sẽ ở một chỗ chờ mình sao? Chỉ sợ bản thân đã quá đa tình mà thôi!
Cố Thừa Đông ngồi im, cũng không nói gì, đối với anh mà nói, chuyện tan rồi hợp, chính anh cũng thấy khó chấp nhận. Hòa hợp thì hòa hợp, đã chia tay thì dứt khoát chia tay, đây là nguyên tắc của anh. Anh không hỏi cô đã từng có tình cảm với anh hay không, cũng không hỏi cô “trả thù” xong có vui vẻ hay không, dù sao cũng đã ly hôn, chuyện này cũng chẳng còn quan trọng nữa. Nếu như không phải có đứa con này, e rằng anh sẽ không bao giờ chủ động xuất hiện trước mặt Dương Cẩm Ngưng, dây dưa với cô thế này.
Cố Thừa Đông đứng dậy, đi đến phòng sách. Tiểu nha đầu vẫn làm ra vẻ tội nghiệp, cầm lấy bút màu vẻ loạn xạ trên bức tranh. Khuôn mặt biểu cảm vô cùng sinh động.
Nhìn bức tranh cách đó không xa, anh không nhịn được mà nở nụ cười.
Khi còn bé anh bị người khác chơi xấu, còn bị Cố Hoài Đông ăn hiếp, khi đó anh chỉ biết phải dựa vào chính bản thân mình. Nếu như bản thân không kiên cường, nhất định thất bại, đó là cách sống của anh, anh rất tin tưởng, anh thực ra sẽ ở một chỗ, nếu không ai đẩy anh đi, anh sẽ không đi. Cuộc sống của anh, cho dù đã kiên định, cho dù đã nổ lực tìm kiếm thành công, nhưng nhìn chung hình như cũng thất bại.
Vì muốn anh có thể ở lại Cố gia, mẹ đã không tiếc hi sinh mạng sống của bản thân, cuối cùng vẫn không được. Mối tình đầu của anh, cho dù yêu anh như sinh mệnh, vẫn không thể chạy khỏi số phận, cuối cùng vẫn buồn bã rời khỏi thế gian. Anh không ngừng tự mình cố gắng, mong được nắm quyền ở Cố gia, không ngừng tìm ra điểm đột phá hơn người, từng bước lên kế hoạch, cuối cùng vẫn là công dã tràng. Hôn nhân của anh…Anh tự cười mình, cũng là thất bại lớn nhất, một phút trước còn hứa hẹn với anh, nhưng vừa quay lưng đi đã nói cái gì cũng không quan trọng, quan trọng là…Cô muốn đi bệnh viện, sau đó quay người lại nói với anh, tất cả đều là âm mưu mà thôi, chính anh ngu xuẩn mới đi tin.
Anh không phải thần thánh, trong thời điểm anh khó khăn nhất, anh chỉ có một mình mà thôi. Sợ rằng không ai rõ hơn anh, làm sao có được vị trí như hôm nay.Cũng đúng, mọi người thích đi ngưỡng mộ thành công của người khác, ai lại đi xem họ phải nỗ lực bao nhiêu để có mấy thứ đó chứ.
Đã để trái tim nguội lạnh, bây giờ đột nhiên lại có một dòng nước ấm chảy vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

