Những lời bạn nhỏ Dương Nghệ Tuyền nói hoàn toàn làm cho nỗi phiền muộn của Dương Cẩm Ngưng tiêu tán. Thực ra là cô đang muốn mượn cơn tức giận này để nói hết nỗi lòng. Cái gì mà làm mẹ không đi đón con chứ? Chưa nói đến việc cô đã nhờ người đi đón con rồi, cô ngồi đây chơi mạt chược là chuyện của cô, cô thích làm gì là quyền tự do của cô, dựa vào cái gì mà anh ta tới đây dạy cô phải giáo dục con thế nào? Ừ thì cứ cho là có người hóng hớt lắm chuyện tới nói cô đi, còn người đàn ông này lấy tư cách gì chứ? Con do cô đẻ ra, do cô một tay nuôi nấng, đến lượt một người đàn ông lạ hoắc lạ hơ vô trách nhiệm tới quở trách cô sao?
Dương Cẩm Ngưng nhếch miệng: “Con tôi sinh ra, tôi tự biết nuôi thế nào.” Không cần anh nhọc lòng.
Sắc mặt Cố Thừa Đông càng thêm xám xịt.
Không phải cô cố ý đối nghịch với anh, nhưng cái bộ dạng tự cho mình là đúng này của anh thật sự vô cùng đáng ghét, vì vậy cô đành tốt bụng giải thích, “Anh xem hiện tại trẻ con đều bị cưng chiều thành dạng gì? Muốn cái gì được cái đó, hễ đòi không được là khóc ầm lên. Tôi sẽ không cưng chiều con của tôi, hơn nữa làm cũng có chừng mực. Tôi cũng chỉ có ngày hôm nay không đi đón con bé mà thôi, anh cần gì phải thế chứ? Làm như tôi phạm vào lỗi lầm không thể tha thứ không bằng.”
Cố Thừa Đông mím chặt môi, có lẽ là cô đúng, chẳng qua là khi anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kia…
Thấy anh không nói lời nào, mà người chung quanh xem ngày càng nhiều, Dương Cẩm Ngưng mở miệng, “Có muốn qua ngồi chơi không? Rất gần…” Có lẽ không thể tự kiềm chế bản thân được nữa, dù sao cũng là quá khứ.
Dương Nghệ Tuyền nhìn chằm chằm Cố Thừa Đông, sau đó lại nhìn chằm chằm mẹ mình, vẻ mặt mơ hồ.
Cố Thừa Đông vươn tay muốn cầm cái cặp nhỏ cho Dương Nghệ Tuyền, nhưng chợt nghĩ đến cái gì, anh thu tay lại, khiến cho cô bé càng mơ màng. Đôi mắt nhỏ bé nhìn đi nhìn lại hai người lớn một lúc, cuối cùng cô bé mới vươn tay kéo Cố Thừa Đông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

