Ánh mắt nghiêm nghị u ám của Cố Thừa Đông nhìn thẳng vào cô, tiếp tục nhìn cô đang giãy giụa không ngừng trong tay anh. Cô giống như một người không biết bơi bị rơi vào trong nước, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn bản thân mình đang dần chìm sâu. Sắc mặt của cô đã vô cùng khó coi, dường như chỉ giây nữa thôi liền đến trước mặt lão Diêm Vương mà khai tên báo họ vậy.
Ánh mắt của anh giống như ánh mắt của một con báo đang dõi theo con mồi của mình, anh chỉ cần dùng một chút lực thôi, cô sẽ giống như thứ đồ trong tay, tùy anh giải quyết. Bất luận là anh muốn gặm đầu cô trước hay là nội tạng trước, đều dựa vào sở thích của mình. Đôi mắt trong trẻo của cô đã mất đi tia sáng thường ngày, chút bướng bỉnh ương ngạnh cũng đang dần dần biến mất, mái tóc dài xinh đẹp xõa tung trên vai, càng tăng thêm vẻ đáng thương.
Cuối cùng anh cũng thả lỏng tay ra, cơ thể cô liền theo đó mà đổ thẳng xuống dưới, đầu thuận theo tường mà trượt xuống, có thể nghe rõ ràng âm thanh ma sát. Cả cơ thể mỏi nhừ vô lực, chỉ có thể há to miệng mà hít thở. Chỉ một giây trước thôi, cô thật sự đã nghĩ mình sẽ đi gặp Tử thần mà chào hỏi. Ánh mắt của người đàn ông này đích thực lộ ra vẻ muốn giết người.
Anh túm lấy cô quăng mạnh lên giường. Chiếc giường chấn động mạnh một cái, sau đó ngay lập tức trở lại vẻ yên tĩnh như ban đầu, ấy vậy mà người đang tức giận lại không hề có dấu hiệu tiêu tan.
Anh đứng bên cạnh giường, tiếp tục nở nụ cười khinh miệt nhìn cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

