Nếu ông nội đã lên tiếng, thì Dương Cẩm Ngưng cũng chỉ có thể đợi ở Cố gia, không dám vì mình được yêu quý mà tùy tiện bỏ đi. Kỳ thực ở nơi này so với ở biệt thự Dạ Hoa không quá khác nhau, chỉ cần tránh không nhìn sắc mặt một số người, thì cũng khá ổn. Cô cũng không hứng thú gì, chán nản cầm kéo ra vườn cắt tỉa. Khi cô nhận ra lá cây cũng có thể được cắt thành hình thù khác thì lại cảm thấy thích thú.
Cô rải lá cây đầy đất, nhìn lại thấy mình đã tra tấn thành ra không nhìn ra hình thù trước đó, lại tự cảm thán sức phá hoại của bản thân thật đúng là miễn bàn.
Một tiếng giày da dẫm trên lá cây xào xạc vang lên.
Ánh sáng ấm áp vốn dĩ đang chiếu thẳng lên người cô lại bị một bóng người khác phía sau che khuất một nửa. Ngón trỏ vẫn xỏ vào cây kéo, nắm chặt trong tay, cô cũng không quay đầu lại.
“Chị ba thật là an nhàn.” Cố Kế Đông híp mắt nhìn cô, ánh mắt khó hiểu.
Cô không muốn coi những sự thật này là trùng hợp, cô rất thích việc uy hiếp người khác, như vậy bản thân mới không bị tổn thương.
“Thời tiết thật đẹp.” Cố Kế Đông cảm thán. “Anh ba hiện đang điều tra người đứng phía sau đã đưa tin. Tuy rằng anh ba không nói rõ, nhưng mà những bức ảnh đều là do một người làm ra, cho nên chị ba không cần vì thế mà để ý tới anh ba.”
“Qủa nhiên là một người biết ăn nói.” Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm cái cây bị cô cắt xén, “Cậu xem, những cái này bị tôi cắt tỉa, đối với chúng mà nói, kỳ thực là rất đau, còn những người đứng xem thì chỉ biết nghĩ là thế nào cũng sẽ mọc lại cành mới. Những người đứng xem cũng chỉ là những người đứng xem mà thôi. . .”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

