Năm mươi vạn?
Ba chữ này như một quả bom nguyên tử nổ tung trong đại não Lý Hải Hà. Cô cảm thấy hai tai mình ù đi, trước mắt tối sầm lại. Năm mươi vạn tệ! Với mức lương thực tập sinh bèo bọt ba ngàn tệ một tháng, nhịn ăn nhịn mặc, không ốm đau bệnh tật, không đi đám cưới ma chay, cô phải làm việc cật lực bao nhiêu năm mới trả hết số tiền này?
Cô chỉ là một cô gái nghèo, vì mưu sinh mà phải ngày đêm bám trụ lại cái thành phố hoa lệ nhưng bạc bẽo này để kiếm tiền chữa bệnh cho bà ngoại.
Tối qua cô nhớ mình bị bỏ lại trước cửa quán karaoke, rồi một chiếc xe sang trọng đỗ lại... Trí nhớ của cô đứt đoạn hoàn toàn ở khúc đó. Chắc chắn là lúc say, cái bệnh “mạnh tay” của cô lại tái phát.
Phạm Minh Viễn khẽ nhếch khóe môi, nụ cười lạnh nhạt không chạm đến đáy mắt: “Cô có thể gọi thẩm định giá. Hoặc gọi cảnh sát. Tội phá hoại tài sản có giá trị lớn chắc cũng đủ để cô ngồi trong đó vài năm ăn cơm nhà nước.”
Lời đe dọa nhẹ bẫng nhưng mang tính sát thương chí mạng. Lý Hải Hà nuốt nước bọt cái ực. Cảnh sát? Không được, tuyệt đối không được! Bà ngoại cô vẫn đang nằm trong bệnh viện chờ tiền thuốc men, nếu cô bị bắt thì bà ngoại biết sống sao.
Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. Cô cuống cuồng vơ lấy chiếc túi xách rẻ tiền đang nằm lăn lóc dưới thảm, luống cuống lục lọi.
“Từ từ đã! Chuyện gì cũng có thể thương lượng mà anh trai!” Cô lôi một chiếc ví da đã sờn góc ra, rút ra một tấm thẻ ngân hàng màu xanh lá cây, run rẩy đưa về phía trước như dâng một bảo vật.
“Trong này... trong thẻ này có hai vạn tệ. Đây là toàn bộ tiền tiết kiệm mồ hôi nước mắt của tôi trong suốt thời đại học và mấy tháng đi làm. Tôi đền cho anh trước.”
Nói xong, cảm thấy sức nặng của tấm thẻ dường như chưa đủ để dập tắt cơn thịnh nộ của người đàn ông trước mặt, cô lại cắn răng móc một chiếc điện thoại thông minh đã vỡ nát màn hình ở một góc từ trong túi xách ra.
“Đây nữa! Chiếc điện thoại này tuy nhìn hơi tã nhưng bên trong linh kiện vẫn còn ngon nghẻ lắm, bán lại chắc cũng được vài ngàn tệ. Tất cả đều đưa cho anh! Số còn lại... số còn lại tôi có thể trả góp được không? Trả dần từng tháng, tôi hứa sẽ không quỵt nợ đâu!”
Phạm Minh Viễn nhìn tấm thẻ ngân hàng cũ kỹ và chiếc điện thoại nứt nẻ, rồi lại nhìn khuôn mặt đang mếu máo sắp khóc đến nơi của cô gái nhỏ trước mặt. Khóe mắt cô đỏ hoe, dáng vẻ yếu ớt này thật khiến người ta lầm tưởng cô là một đóa hoa mỏng manh dễ vỡ.
Nếu như tối qua anh không tận mắt chứng kiến cảnh cô một tay túm lấy cổ áo anh, một tay vung lên giật đứt phăng chiếc cà vạt dệt thủ công với lực đạo mà ngay cả một gã đàn ông trưởng thành cũng khó lòng làm được, thì có lẽ anh đã tin vào cái vẻ ngoài vô hại này.
Tối qua cô gái này vừa khóc vừa làm loạn, còn dõng dạc tuyên bố muốn bóp nát gã sếp tồi của mình đấy.
“Hai vạn?”
Giọng anh trầm xuống mang theo ý vị chế giễu sâu xa. Anh tiến thêm nửa bước, hơi cúi người xuống, chống hai tay lên thành giường, giam cô vào giữa thân hình cao lớn của mình và lớp chăn nệm.
Khoảng cách gần đến mức Lý Hải Hà có thể đếm được từng sợi mi dài trên mắt anh, và cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo lướt qua gò má mình. Cả cơ thể cô cứng đờ, không dám thở mạnh, chỉ sợ lỡ thở mạnh một chút sức lực bẩm sinh lại bộc phát thì chiếc giường đắt tiền này cũng sẽ sập theo.
“Cô nghĩ tôi là trạm thu mua phế liệu hay tổ chức từ thiện?” Phạm Minh Viễn ghé sát vào tai cô, âm vực trầm khàn thì thầm từng chữ như bùa chú: “Tôi không nhận trả góp. Cứ gom đủ thì trả.”
Lưng Lý Hải Hà toát mồ hôi lạnh, cô lắp bắp cố gắng cãi lại: “Nhưng... nhưng tôi đào đâu ra ngần ấy tiền ngay bây giờ... Tôi đi bán thận cũng không đủ...”
Ánh mắt Phạm Minh Viễn tối lại, khóe môi khẽ cong lên tạo thành một độ cong nguy hiểm, mang theo sự áp đặt tuyệt đối và một tia hứng thú không che giấu: “Bằng không... cô phải chịu trách nhiệm với tôi.”
Hai chữ “trách nhiệm” rơi vào không gian tĩnh mịch như một tảng đá ngàn cân ném thẳng vào mặt hồ đang đóng băng. Não bộ vốn đã quá tải vì dư vị cồn của Lý Hải Hà lập tức đình trệ. Mùi hương gỗ tuyết tùng phả vào cánh mũi sắc lạnh, át đi toàn bộ dưỡng khí xung quanh, khiến cô chỉ biết trơ mắt nhìn gương mặt gần trong gang tấc kia.
“Chịu... chịu trách nhiệm?” Lý Hải Hà lắp bắp, hai con ngươi đảo loạn xạ như chuột tìm đường thoát: “Ý anh là... trách nhiệm kiểu gì? Bán thân trả nợ à? Tôi nói cho anh biết, thời đại pháp quyền, mua bán người là phạm pháp đó!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)