Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn chùm pha lê hắt xuống, len lỏi qua những nếp gấp của một dải lụa xanh đen điểm xuyết những hoa văn chìm tinh xảo. Từng sợi tơ tằm thượng hạng đan chéo vào nhau, óng ả và hoàn mĩ, cho đến khi một lực đạo vô hình nào đó kéo căng chúng ra khỏi quỹ đạo.
Một bàn tay nữ giới nhỏ nhắn, trắng trẻo với những ngón tay thon dài đang tóm chặt lấy dải lụa ấy. Lực đạo phát ra từ những đốt ngón tay đang trắng bệch vì gồng lên hoàn toàn không hề tương xứng với thân hình mỏng manh của chủ nhân nó.
Bề mặt lụa kêu lên những tiếng “rắc rắc” nho nhỏ của sự đứt gãy kết cấu. Khớp ngón tay siết lại thêm một chút, dải lụa căng ra đến cực hạn.
“Xoẹt!”
Âm thanh sợi vải đứt phăng vang lên chói lọi, sắc lẹm xé toạc màn đêm tĩnh lặng, chính thức mở màn cho chuỗi bi kịch dở khóc dở cười của Lý Hải Hà.
Đầu đau như búa bổ. Đó là cảm giác đầu tiên ập đến khi Lý Hải Hà lờ mờ khôi phục lại ý thức. Cô nhíu mày, cảm thấy mi mắt mình nặng trĩu như bị ai đó đổ chì vào.
Mùi hương xịt phòng vị chanh hóa học rẻ tiền thoang thoảng quen thuộc trong căn phòng trọ hàng ngày đã biến mất, thay vào đó là một mùi gỗ tuyết tùng trầm ấm, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sự xa xỉ không thể chối từ.
Lý Hải Hà cựa quậy người, đệm giường dưới lưng cô êm ái đến mức cô có cảm giác như mình đang trôi lơ lửng trên một đám mây làm từ kẹo bông gòn. Chăn đắp trên người cũng mềm mịn, quấn lấy cô như những lớp lông vũ ấp áp.
Cảm giác thoải mái này hoàn toàn sai trái. Cô nhớ rõ tối qua phòng kinh doanh đi liên hoan, gã quản lý Hà chết tiệt cứ liên tục chuốc rượu khiến cô, một đứa tửu lượng chỉ nhỉnh hơn nắp chai nước khoáng một chút đã gục ngã ngay từ vòng gửi xe.
Đáng lý ra lúc này cô phải đang nằm cuộn tròn trên chiếc giường đơn nệm cứng ngắc của mình, bên cạnh là con gấu bông đã sờn rách chứ không phải ở một nơi sặc mùi “tiền” như thế này.
Cô ngây người mất ba giây, chớp chớp mắt nhìn dải lụa, rồi lại vô thức đưa lên mũi ngửi thử. Vẫn là cái mùi gỗ tuyết tùng ấy. Trong cái đầu đang chứa đầy bã đậu vì cồn của Lý Hải Hà từ từ nảy số.
Đây là cái gì?
Giẻ lau bàn phiên bản cao cấp?
Hay là khăn quàng cổ mùa đông?
Mà khoan đã, tại sao cô lại nắm chặt một nửa cái “giẻ lau” này trong tay với tư thế như thể vừa giành giật được nó từ tay tử thần vậy?
“Tỉnh rồi à?”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo cất lên từ góc khuất của căn phòng, mang theo áp bách nặng nề khiến Lý Hải Hà giật nảy mình.
Cô xoay phắt người lại, xém chút nữa thì trẹo cả cổ. Nơi chiếc ghế sofa bọc da lộn màu xám tro cách giường không xa, một người đàn ông đang ngồi vắt chéo chân với tư thế tao nhã nhưng lại tỏa ra hàn khí ngùn ngụt.
Ánh sáng trong phòng không quá sáng, nhưng đủ để lột tả trọn vẹn những đường nét sắc sảo trên gương mặt anh ta. Sống mũi cao thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm đen láy đang nheo lại đánh giá cô như một loài thú săn mồi đang nhìn con mồi nhỏ bé ngốc nghếch.
Tóc anh ta hơi rối, vài lọn rủ xuống trán làm giảm bớt đi sự cứng nhắc của bộ âu phục đắt tiền, nhưng lại tăng thêm mười phần nguy hiểm.
Ánh mắt Lý Hải Hà chậm rãi dịch chuyển từ khuôn mặt hoàn mỹ như tạc tượng kia xuống... phần ngực áo sơ mi trắng đang mở bung hai cúc của anh ta. Và đập ngay vào mắt cô chính là nửa còn lại của dải lụa xanh đen tơi tả đang nằm chỏng chơ quanh cổ áo, trông thê thảm đến mức không nỡ nhìn thẳng.
Lý Hải Hà như bị ai đó đổ một xô nước đá lạnh buốt từ đỉnh đầu xuống gót chân. Chắp vá lại nửa dải lụa trong tay mình và nửa dải lụa trên cổ người đàn ông kia, một đáp án kinh hoàng hiện ra, cô vừa xé rách cà vạt của một người đàn ông lạ mặt!
“Tôi... anh... cái này...”
Lý Hải Hà lắp bắp, giơ nửa chiếc cà vạt lên như một bằng chứng phạm tội bị bắt quả tang tại trận. Khuôn mặt cô chuyển từ trắng bệch sang đỏ lựng, rồi lại tái mét.
Người đàn ông chậm rãi đặt ly nước lọc trên tay xuống bàn kính. Tiếng thủy tinh va chạm nhẹ nhàng nhưng lại như một tiếng búa gõ thẳng vào màng nhĩ Lý Hải Hà.
Anh đứng dậy, từng bước một tiến về phía giường. Vóc dáng cao lớn áp đảo hoàn toàn bầu không khí xung quanh.
Phạm Minh Viễn dừng lại cách mép giường đúng một bước chân, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống cô gái nhỏ bé đang thu mình lại như một con chim cút.
Anh chậm rãi đưa tay lên gạt phăng mảnh vải tơi tả trên ngực áo mình ra, giọng nói không nhanh không chậm, từng chữ một rõ ràng đánh thẳng vào thính giác cô: “Cà vạt lụa dệt tay thủ công, phiên bản giới hạn toàn cầu. Năm mươi vạn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)