Nhìn bộ dạng ấp úng của cậu ta, lại còn nhắc đến hot search mấy hôm trước, rõ ràng là một con sen hóng drama đã đến tận ruộng dưa, Tống Mạn nhếch mép: "Không có thai, càng không phá thai, đừng tin lời đồn."
Anh chàng có đôi lông mày rậm, đôi mắt to nhìn thật hiền lành, không ngờ cũng là một người "hóng phốt" chính hiệu.
Ai bảo chúng nó tung tin thất thiệt làm ảnh hưởng đến danh tiếng của chị đẹp này chứ!
……
Ngày Tống Mạn xuất viện, quản lý Triệu Dương lại đến bệnh viện một chuyến.
Nhưng không phải đến để đón Tống Mạn, mà là mang váy đến cho cô.
Váy để mấy hôm nữa đi tiếp rượu Lý tổng.
So với nhà Tống Mạn thì bệnh viện gần công ty quản lý mà cô ký hợp đồng hơn. Vậy mới thấy Triệu Dương đúng là muốn ngựa chạy nhanh mà lại không muốn cho ngựa ăn cỏ, không muốn làm màu lấy lệ một tí nào.
Nhưng Tống Mạn cũng chẳng để tâm mấy chuyện này.
Mở túi đựng váy tinh xảo mà Triệu Dương mang tới, nhìn chiếc váy ngắn khoét cổ sâu bên trong, Tống Mạn buột miệng hỏi: "Triệu ca, cái này là nhãn hàng cho mượn hay là…"
Cô giải thích với vẻ mặt nghiêm túc: "Em đi tiếp rượu Lý tổng mà, nhỡ làm bẩn váy thì không hay, khó ăn nói với nhãn hàng lắm."
Nghe vậy, tưởng cô vẫn còn nghĩ cho công ty, Triệu Dương đáp lại với giọng điệu khá tốt: "Mua đó. Lý tổng tặng em."
Nghe được câu trả lời như ý muốn, Tống Mạn lập tức yên tâm.
Sau đó, vừa tiễn Triệu Dương đi là Tống Mạn lập tức giơ điện thoại lên chụp ảnh chiếc váy ngắn kia, rồi mở Taobao ra tìm kiếm.
Trăm ngàn vạn.
Nhìn con số năm chữ số hiện ra trên kết quả tìm kiếm, Tống Mạn nhướn mày. Vị Lý tổng này cũng không đến nỗi keo kiệt lắm nhỉ?
Nhưng nghĩ lại thì, bao dưỡng minh tinh xinh đẹp thì với mấy người giàu có như ông ta chắc chỉ như người bình thường bỏ ra mấy chục tệ thôi. Chuyện thường tình.
Tống Mạn không xoắn xuýt chuyện này nữa, chỉ đang nghĩ xem chiếc váy này có thể đóng góp được bao nhiêu cho sinh hoạt phí của cô.
…Vừa nãy cô hỏi về quyền sở hữu chiếc váy xong là để xem có bán được không, kiếm chút đỉnh bổ sung cho cái ví đang xẹp lép của mình.
Nhìn túi đựng váy để trên tủ đầu giường, Tống Mạn không chút do dự cầm điện thoại lên, mở ứng dụng tải ngay app Xianyu, sau đó đăng bức ảnh chụp lúc nãy lên, giá bán thì dựa theo giá trên Taobao, thẳng tay sale off 50%.
Rồi ghi chú thêm một câu 99% new, không ghi 100% new để tránh phiền phức.
Tiêu chuẩn về đồ mới và đồ cũ của bản thân bao giờ chả khác nhau.
Làm xong mọi việc, Tống Mạn cầm túi, đeo khẩu trang, ra cổng bệnh viện đón xe về nhà.
Do dư âm của việc bị cả mạng xã hội tẩy chay vẫn còn, tuy rằng bây giờ Tống Mạn vẫn bị mắng chửi trên mạng như cơm bữa, nhưng chẳng có Chương trình hay kịch bản nào mời cô tham gia, chẳng có tổ tiết mục nào muốn chia sẻ chút xíu xiu áp lực dư luận mà người thường không thể nào chịu đựng nổi này với Tống Mạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
