Còn về cái bánh vẽ "cô vẫn có thể nổi tiếng" cho Triệu Dương lúc ở bệnh viện cũng khiến cho cái công ty lừa đảo kia tạm thời chưa tìm đến gây phiền phức cho cô.
Nên sau khi về đến nhà, Tống Mạn được mấy ngày nhàn rỗi hiếm hoi, trừ việc phải đi "uống một ly" với Lý tổng ra thì mấy ngày tới cô đều có thể tập trung học hành.
Nhận chuyển phát nhanh sách tham khảo đã mua từ lúc còn ở viện, cứ như vậy, Tống Mạn cày đề được gần một tuần.
Có một chuyện đáng mừng là, có lẽ do cuốn sách mà cô xuyên vào là tiểu thuyết mới ra năm nay nên thế giới này rất nhiều câu hỏi trong đề thi sát hạch và luận văn gần đây mà cô làm đều giống với đề mà cô đã ôn trước khi xuyên sách.
Điều này khiến Tống Mạn càng thêm tự tin vào việc thi đỗ.
……
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày đi uống rượu với Lý tổng. Xin địa chỉ từ Triệu Dương xong, Tống Mạn thay đồ rồi ra ngoài.
Đương nhiên Tống Mạn sẽ không mặc chiếc váy ngắn khoét cổ sâu mà Lý tổng tặng, chưa nói đến chuyện cô đã bán nó đi rồi, Tống Mạn cũng chẳng muốn để lão già kia nhìn mình với ánh mắt dâm dê thèm thuồng.
Váy lễ phục trễ cổ đẹp thật đấy, nhưng mà cái loại đàn ông hèn hạ này méo xứng để thưởng thức.
Hơn nữa, Giang Thành tháng mười một tuy không đến nỗi gió rét lạnh thấu xương như mùa đông phương Bắc, nhưng Tống Mạn thực sự không có hứng thú mặc đồ mát mẻ để hành xác bản thân.
Trẻ không giữ ấm, về già viêm khớp là cái chắc. Tống Mạn vẫn lựa chọn mặc quần thu, khoác ngoài một chiếc áo gió.
Bước vào khách sạn mà Lý tổng đặt trước, Tống Mạn mở chiếc máy ghi âm mà cô đã bỏ ra số tiền khổng lồ mua cách đó 2 ngày, cô đến bữa tiệc rượu này là để chuốc say Lý tổng, đương nhiên phải để lại thứ gì đó chứng minh sự trong sạch của mình, lý do cô cũng đã nghĩ kỹ rồi.
… Cô từng nghe nói những "lời mời" kiểu này trong giới đều có ẩn tình, trong lòng sợ hãi nên mới mang theo máy ghi âm.
Dù sao thì nguyên chủ bởi vì vừa ra mắt đã nổi tiếng, là cây hái ra tiền của công ty, được công ty nâng niu như bảo bối, thực sự chưa từng trải qua loại trận chiến nào như này.
Đẩy cửa phòng bao ra, bên trong chỉ có một người đàn ông trung niên đầu hói, quả đầu Địa Trung Hải, bụng bia, ánh mắt mờ ám vừa bẩn thỉu vừa ghê tởm.
Nhìn mà Tống Mạn suýt chút nữa thì nôn hết cả bữa sáng ra, bất quá trong phòng bao chỉ có một mình ông ta thì cũng coi như là chuyện tốt. Cô có chuốc say người ta thì cũng không có nhân chứng, càng không thể có chứng cứ. Loại chuyện có chút mờ ám khuất tất thế này, trong phòng bao chắc chắn không thể nào có camera được.
Tống Mạn cố ý e thẹn ngượng ngùng, giống như con thỏ nhỏ bị giật mình, yếu ớt chào hỏi người đàn ông đầu Địa Trung Hải đang ngồi đó: "Lý, Lý tổng, chào anh ạ. Quản lý Triệu ca bảo em đến uống rượu cùng anh."
Giọng nói nhỏ bé đáng thương lại bất lực. Nhưng câu nói đầu tiên chính là bằng chứng chứng minh sự vô tội của bản thân được ghi lại bởi máy ghi âm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
