Ban thống kê của phòng tài chính huyện, trưởng ban Từ Ngôn Ba đang thản nhiên uống trà, hắn đọc báo câu được câu không, trưởng phòng đã đi tham gia hội nghị kinh tế toàn huyện, hắn khó có được nửa ngày thanh nhàn.
Đúng lúc trưởng ban Từ đang nghỉ ngơi thảnh thơi thì Trác Trường Vĩ kẹp cặp đi đến, lúc này hai mắt Trác Trường Vĩ có hơi thâm quầng, cơ thể cũng gầy gò khá nhiều.
Khi thấy Trác Trường Vĩ đến thì Từ Ngôn Ba cũng không có hứng thú chào hỏi, hắn khẽ nằm xuống ghế sa lông, sau đó đắp báo lên mặt giống như đang ngủ.
Trác Trường Vĩ cũng không phải lần đầu tiên thấy tình huống này, sau khi Vương Tử Quân đi thì hầu như mỗi ngày hắn đều đến phòng tài chính báo danh, tất nhiên trạm đầu tiên chính là vị trưởng ban thống kê Từ Ngôn Ba.
Nhìn đối phương đang bày ra bộ dạng cực kỳ chính thức, Trác Trường Vĩ hận không thể cho đối phương một đạp văng đi, nhưng hắn cuối cùng cũng nhẫn nhịn được. Trước mắt dưới xã đang cần tiền, hắn không thể gây thêm phiền phức cho bí thư Vương. Có đôi khi hành động theo cảm tính thì sợ rằng sẽ phải nhận sự trừng phạt.
Vì muốn tránh gây chuyện, lại vừa muốn biểu hiện một chút, khôn ngoan một chút, lại muốn tạo ra không khí để vay tiền nên Trác Trường Vĩ cũng học cách ẩn nhẫn.
- Chào trưởng ban Từ!
- Trưởng ban Từ, anh đang ngủ à? Anh ngủ như vậy sẽ cảm lạnh đấy.
Trác Trường Vĩ dùng giọng ân cần nhắc nhở.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)