- Bí thư Tôn, tôi thật sự không có ý kiến gì với những bố trí phát triển kinh tế của huyện, tôi xin giơ hai tay tán thành, tôi có ý kiến với ngài và với huyện ủy.
Vương Tử Quân nói không nhiều nhưng lại rạch trời phá đất, thiếu chút nữa không làm cho đám lãnh đạo ngồi đây cảm thấy chết ngất. Người này đầu óc có vấn đề sao? Hay là uống lộn thuốc? Cho rằng mình là lãnh đạo sao? Những câu nói không che đậy miệng như vậy mà có thể phát ra được à? Dúng là quá non.
Những tiếng nghị luận nhanh chóng bùng ra trong hội trường, lúc này giống như hội nghị có chút mất khống chế.
Lãnh đạo cũng là người, đã là người tất sẽ khó tránh khỏi có nhược điểm, thử hỏi xem có bao nhiêu người tình nguyện bị người ta nói ra nhược điểm trước mặt số đông?
- Bí thư Tôn, chủ tịch Ngưu, huyện ủy và chính quyền huyện với xã thị trấn thật sự như cha mẹ, hai vị lãnh đạo giống như cha mẹ của tất cả cán bộ đang ngồi đây, một người có ý kiến với người ngoài thì nên giấu trong lòng, nhưng đối với cha mẹ của mình thì không cần phải giấu, chỉ cần nói thật là được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)