Ngồi xe từ huyện thành về xã cảm thấy đoạn đường rất ngắn, đến mức giống như chỉ ngáp một cái là đã đến nơi.
Sau khi trở về ủy ban xã, Tiểu Tào ba chân bốn cẳng xách hành lý của Vương Tử Quân đưa về phòng làm việc, Vương Tử Quân mỉm cười nói:
- Tiểu Tào, cậu cũng đừng về nhà, tôi mời cậu đi ăn mỳ.
- Vâng! Ôi, bí thư Vương, tôi thích nhất là ăn mỳ, nhưng bây giờ quán mỳ đệ nhất trong xã quá đắt, hình như lên giá năm đồng rồi thì phải.
Tiểu Tào vui vẻ xoa xoa tay, cố gắng biểu hiện cảm giác vui sướng.
Vương Tử Quân cũng thỏa mãn với những biểu hiện như vậy của Tiểu Tào, đã trà trộn vào quan trường, nếu lãnh đạo cho anh một hạt vừng, anh cũng phải cúi người như bưng quả dưa hấu, thậm chí đó là một hạt vừng nấm mốc cũng là như vậy.
Với tình hình trước mắt của Vương Tử Quân, dù có nhiều người dựa vào hắn, nhưng trong đó cũng không có ai chính thức là tâm phúc, điều này là một uy hiếp lớn cho phương diện nắm giữ đại cục của hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)