Hai ngày nghỉ trôi qua rất nhanh, lúc này đã là đầu thu, khắp đường đầy lá rụng, gió thổi lá bay đầy trời, không khí có vẻ khô ráo nhưng trong trẻo và hơi lạnh. Điều này làm cho Vương Tử Quân sinh ra ảo giác, kỳ quái chính là cuộc sống trong ký ức của hắn trước đó lại yên tĩnh và ấm áp.
Giữa trưa ngày 17 tháng 8, sau khi dùng bữa cơm ở nhà ông nội, Vương Tử Quân thu thập đơn giản, sau đó bắt xe về huyện thành.
Giữa thập nhiên chín mươi thì lưu khách còn bình thường, vì thế trên xe cũng không quá chen chúc.
Nhưng điều Vương Tử Quân suy nghĩ nhiều nhất chính là nói chuyện với ông nội. Ông cụ không đơn giản, dù hắn đã báo cáo một năm một mười rất rõ ràng, nhưng ông vẫn thông qua những con đường nào đó mà nắm rõ tất cả mọi thứ liên quan đến hắn ở xã Tây Hà Tử.
- Cháu nhớ kỹ, người không phạm ta thì ta không phạm người; nếu người phạm ta thì cần phải trị người; trị người có ba điểm: Ổn, chuẩn, hung. Nhưng cháu cần nhớ lấy, chỉ cần chính mình đi đường chính, ngồi thẳng lưng, dù chủ tịch xã có không phục thế nào thì cũng không thể nào lật được trời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)