Trung Châu là con đường phồn hoa nhất của thành phố Giang Thị, đây chính là khu đất vàng, mà khu nhà tỉnh ủy lại nằm trong khu vực yên tĩnh, là trung tâm của con đường Trung Châu. Một con đường với hai hàng bạch dương cao lớn hai ba người ôm chạy sâu vào hơn ba trăm mét, đây chính là khu nhà cho cán bộ tỉnh ủy.
Màn đêm buông xuống, những bảo vệ đứng bên ngoài khu nhà tỉnh ủy vẫn đứng thẳng tắp như trụ sắt, dù Vương Tử Quân đã qua lại chỗ này nhiều lần, thế nhưng vì khong mang theo giấy thông hành nên phải gọi điện thoại vào bên trong mới được cho qua.
Vương Tử Quân đi xuyên qua hàng cây cao lớn, đi đến một căn biệt thự vừa quen thuộc vừa xa lạ. Kiếp trước khi Vương Tử Quân chưa đến xã Tây Hà Tử thì ra vào căn biệt thự này rất nhiều lần, nhưng sau khi xuống xã Tây Hà Tử, sau đó đi đến thôn Yên Chi Nam, hắn chỉ đến đây một lần duy nhất.
Lần đó chính là chủ nhân căn biệt thự này phải rời đi.
Vì Vương gia đứng sai hàng ngũ nên nhanh chóng suy yếu, sau khi chủ nhân mất đi, tất nhiên một giáo viên như Vương Tử Quân sẽ không thể nào đến ở nơi này.
Trên trời là ánh sao dày đặc, bốn phía không một tiếng động, cỏ dưới chân được cắt xén kỹ lưỡng, ánh đèn vàng vọt chiếu xuống chân Vương Tử Quân làm cho bầu không khí càng thêm yên tĩnh giống như có thể nghe được tiếng châm rơi. Những dây cỏ màu xanh leo lên bờ tường, dưới ánh trăng có vẻ rất tươi tốt.
Vương Tử Quân đi về nhà mà cảm khái, nghĩ đến những người thân luôn yêu quý mình, nhưng sau đó bọn họ đều phải mang theo tiếc nuối mà đi xa. Hắn chợt cảm thấy trái tim mình đập mạnh lên, dù thế nào thì hắn cũng sẽ không làm người nhà của mình phải tiếc nuối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)