Cô gái ngẩng đầu nhìn Vương Tử Quân có chút căng thẳng, trong ánh mắt là vẻ đề phòng và khiêu chiến, cơ thể nép chặt như con trai. Nàng xê dịch cơ thể cách hắn ít nhất nửa cánh tay mới chịu dừng lại.
Dù là kiếp trước hay kiếp này thì Vương Tử Quân cũng cảm thấy mình không phải là kẻ xấu xa, hận thì hận, yêu thì yêu, nào phải hèn mọn như vậy? Hắn đưa mắt thấy bốn phía ném đến mình ánh mắt khinh thường, hắn cũng không muốn giải thích, chỉ lắc đầu nén giận cho qua.
Vương Tử Quân đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một cột mốc chỉ đường thu hút ánh mắt của hắn: "20", chỉ còn hai mươi kilomet nữa là đến thành phố Giang Thị. Hắn cảm thấy phấn chấn cả tinh thần và thể xác, lại cảm thấy thanh thản, tự dưng cảm thấy bầu trời xanh mây trắng rất đẹp, cảm thấy ấm áp dễ chịu, cảm giác bức bối vừa rồi chợt biến mất.
- Ôi, cái bóp của tôi đâu mất rồi.
Người phụ nữ bên cạnh chợt hét lên một tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vương Tử Quân.
Vương Tử Quân cảm thấy đầu nổ ầm một tiếng, toàn thân đổ mồ hôi:
- Không có, ví của tôi đâu mất rồi, mới vừa rồi còn có ở đây.
- Cô nhìn tôi làm gì? Cô xem xét lại cho cẩn thận đi.
Vương Tử Quân nói, cô gái lần này dứt khoát cởi áo, lục lọi trước mặt mọi người, lại mở cả ba lô ra, vẫn không có gì.
- Nhất định là bị trộm!
Cô gái nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)