Sầm Vật Cương khẽ nhắm mắt lại, nhìn vào thì thấy không mấy vui vẻ, thế là Phương Anh Hồ không khỏi ngậm miệng lại, nhưng hắn lại không cho là đúng. Hắn thấy Nguyễn Chấn Nhạc sở dĩ không thể không báo cáo công tác cho Vương Tử Quân, nguyên nhân chủ yếu là còn chưa đứng vững ở thành phố Rừng Mật, cuối cùng vẫn là hai chân khó bước đi.
Một người không đứng vững tất nhiên phải cần sự giúp đỡ của một nhân vật khác có lực lượng mạnh. Dưới tình huống này chỉ cần bí thư Sầm khoát tay thì tất cả sẽ coi như xong với Nguyễn Chấn Nhạc.
- Bí thư, tôi nghe nói tình cảnh của chủ tịch Nguyễn ở thành phố Rừng Mật là không được tốt. Phương Anh Hồ trầm ngâm giây lát rồi dùng giọng thăm dò nói.
Sầm Vật Cương khoát tay áo nói: - Những chuyện này là vấn đề của cậu ấy, một vị chủ tịch thành phố tỉnh lị nếu như không dùng tốc độ nhanh nhất để tiến vào vị trí, mở ra cục diện, như vậy cũng không biết anh ta còn làm được gì nữa.
- Bí thư Sầm, tôi nhớ hình như chủ tịch Nguyễn đã nhiều lần báo cáo với văn phòng, hình như muốn ngài chỉ điểm công tác. Phương Anh Hồ nói xong thì ánh mắt càng thêm nghiêm túc, hắn muốn tìm được đáp án từ trong miệng của Sầm Vật Cương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)