Nguyễn Chấn Nhạc là chủ tịch thành phố, hắn đã ký tên xuất tiền nhưng bên dưới không đưa tiền, điều này nói rõ điều gì? Rõ ràng là người ta không thèm quan tâm đến sự chỉ huy của mình. Hắn nghĩ đến phương diện trưởng phòng tài chính ngoảnh mặt làm ngơ với mình, thế là máu nóng vọt lên đỉnh đầu.
Nhưng Nguyễn Chấn Nhạc là người thông minh, cuối cùng hắn vẫn cố gắng nín nhịn. Hắn hiểu lúc này mình không nên tức giận, cũng không phải là lúc hắn đi tìm trưởng phòng tài chính. Nhẫn có nghĩa là nhẫn nhịn, ẩn nhẫn hoặc là tàn nhẫn, nhưng khi anh không có tư cách tàn nhẫn thì anh chỉ còn một con đường để đi: Đó là nuốt răng vào bụng, yên lặng nhẫn nhịn.
Nếu không như thế, chính mình làm việc theo cảm tính, tìm trưởng phòng tài chính để chất vấn, chỉ sợ mình còn chưa kịp phê bình thì người ta đã cho ra hàng đống lý do chính đáng, ép mình không thể nói nên lời. Nguyễn Chấn Nhạc không khỏi xoa đầu của mình, hắn biết điều quan trọng vào lúc này chính là thay đổi trạng thái lúng túng của mình, chỉ có thể thay đổi được điều này mới có thể nói đến những thứ khác.
Lúc này chỉ có thể ra tay từ hai bộ phận mới thay đổi được hiện trạng của mình, tất nhiên đó là Vương Tử Quân và Sầm Vật Cương. Nguyễn Chấn Nhạc nghĩ đến cuộc điện thoại hôm qua mình gọi đi mà không khỏi cảm khái một tiếng, thầm nghĩ đây là lúc mình nên cúi đầu thì bắt buộc phải cúi đầu, thức thời mới là tuấn kiệt, chính mình có cứng nhắc cũng không được gì.
Giữa trưa khi Nguyễn Chấn Nhạc về nhà thì Tào Chân Nhi đã làm tốt các món ăn, hai người cùng dùng cơm, Tào Chân Nhi chợt khẽ nói: - Công tác của anh hôm nay thế nào?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)