Chỉ cần một lỗ hổng được mở ra thì những thứ khác được mở cũng chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Trước đó khi Vương Tử Quân trò chuyện với Diệp Thừa Dân, tuy bí thư Diệp không nói quá rõ ràng nhưng Vương Tử Quân vẫn thấy rõ sự bất mãn của bí thư Diệp với hệ thống công an tỉnh Nam Giang. Lúc này tình huống trật tự trị an ở tỉnh Nam Giang căn bản là quá lạc hậu, dân chúng không được an toàn, các bệnh tật lớn nhỏ liên tục phát sinh trong hệ thống cục công an.
Diệp Thừa Dân nói những lời này và Vương Tử Quân cực kỳ để bụng. Hắn là một cán bộ lãnh đạo cấp tỉnh, dù nhìn từ góc độ cá nhân hay thái độ công tác đều không cho phép bất kỳ một quần thể nào gây nguy hại cho lợi ích của quần chúng.
- Bí thư Vương, văn phòng của cục công an thành phố Đông Hồng được xây dựng vào ba năm trước, khi đó theo ý của tôi thì chỉ xây mười hai tầng. Nhưng lãnh đạo thành phố Đông Hồng cực kỳ có khí phách, thứ nhất là đề cao thành phẩm, thế hai lại đem tất cả các đơn vị tương quan nhập vào nơi này, muốn tăng cường tính hợp tác của các ban ngành. Bây giờ xem ra ý kiến của thành phố Đông Hồng là cực kỳ nhìn xa trông rộng.
Vương Tử Quân nhìn khu văn phòng cao ngất mà gật đầu, khu văn phòng này thật sự rất có khí phái, trang trọng xa hoa.
- Các đồng chí lãnh đạo, cục trưởng cục công an thành phố Đông Hồng Hà Duyên Cường xin báo danh. Hai trăm bốn mươi lăm cảnh sát trong văn phòng cục công an thành phố đã xếp hàng chờ sẵn, xin ngài cho ra chỉ thị.
Hà Duyên Cường dùng tiêu chuẩn quân nhân chạy đến lớn tiếng cười nói chào hỏi Vương Tử Quân.
Mặc dù Hà Duyên Cường hận không thể tiến lên đánh đấm cho tên khốn Vương Tử Quân kia một trận, thế nhưng Vương Tử Quân đến kiểm tra thì hắn vẫn phải dùng tiêu chuẩn cao nhất để tiếp đón. Dù sao thì Vương Tử Quân không chỉ đại biểu cho chính mình, còn đại biểu cho cả tỉnh ủy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)