Khi Hà Duyên Cường và Đồ Thăng Khuê đang nói chuyện với nhau, một người đàn ông hơn năm mươi tuổi mặc trang phục cảnh sát ưỡn ngực đi từ nơi không xa đến. Người đàn ông này có thân hình cao lớn, từ xa nhìn lại làm cho người ta sinh ra cảm giác rất cường tráng.
- Người ta đang cố gắng biểu hiện sự kiên cường của mình, anh nhìn mà xem.
- Hừ, cơ thể cường tráng thì có gì là tốt, chẳng phải thêm nặng nề sao?
Đồ Thăng Khuê có chút bực bội khó hiểu, lời nói cũng có chút ghen ghét.
- Anh Đoạn, đến đây một chút.
Hà Duyên Cường thấy người đàn ông trung niên kia đi đến bên cạnh mình thì khoát tay áo nói.
Người đàn ông trung niên kia nhìn Hà Duyên Cường, sau đó đi đến không nhanh không chậm, trên gương mặt cường tráng lộ ra nụ cười nhàn nhạt:
- Cục trưởng Hà, hôm nay có việc vui gì đây?
Hà Duyên Cường giống như căn bản không nghe được ẩn ý trào phúng trong câu hỏi của đối phương, hắn cười ha hả nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)