Vương Tử Quân nghe giọng điệu của viên cảnh sát mà thầm cảm thấy không tốt, xem ra người này thường được nhóm Ô đại ca nịnh bợ, nếu trông mong người này có thể xử lý công bình là không thể nào.
Có lẽ Triệu Thanh Uyển chưa từng thấy tình huống cảnh sát và trộm cướp cùng một nhà ở trong nước, thế cho nên khờ dại giải thích cho Đồn trưởng Tần.
- Đồn trưởng Tần, ngài đừng nghe lời cô ta, ngài có thể hỏi khắp bốn phía, rốt cuộc là ai ra tay trước?
Vẻ mặt Ô đại ca rất uất ức, hắn đưa mắt nhìn khắp bốn phía, đám anh em bị đánh ngã trên mặt đất bắt đầu rên la đau đớn.
Đám tiểu thương đang đứng xem náo nhiệt ở bốn phía thường ngày cũng bị đám người này ức hiếp, bọn họ chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng, nào có tâm tư lo chuyện của người ta? Tất nhiên càng không muốn gây họa cho mình.
Câu nói của Ô đại ca giống như là lời nhắc nhở đồn trưởng Tần, hắn nhìn về phía Triệu Thanh Uyển rồi cười hì hì nói:
- Hai bên các người ai cũng cho rằng mình đúng, tôi không thể nghe các người nói suông được, thế này đi, ai là nhân chứng?
- Được, tôi tìm nhân chứng cho anh.
Triệu Thanh Uyển căn bản không phát hiện ra vẻ mặt của đám người chung quanh đã biến đổi, nàng nghĩ vừa rồi sự việc xảy ra có không ít người thấy rõ ràng, chỉ cần bọn họ đứng ra nói vài câu, không phải sự việc đã xong sao?
Vương Tử Quân muốn ngăn cản Triệu Thanh Uyển nhưng trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, hắn nuốt lời vừa định nói vào trong miệng.
- Chú, vừa rồi chú đã thấy rõ tất cả tình huống phát sinh, chú có thể làm chứng cho cháu chứ?
Triệu Thanh Uyển đi dến một quầy hàng bán vật phẩm trang sức, nàng nói rõ ràng với ông chủ quầy.
Người đàn ông trung niên kia đang đứng xem náo nhiệt, không ngờ Triệu Thanh Uyển lại rõ ràng chạy đến tìm mình làm chứng, hắn thầm ngẩn ngơ, gương mặt lại tỏ ra khó xử. Hắn mở quán cũng vì muốn nuôi các miệng ăn trong nhà, nếu đứng ra làm chứng thì sau này khỏi bán buôn gì cả.
- Tôn Lão Tứ, vừa rồi anh cũng có mặt, đã thấy rõ ràng, anh nói xem, rốt cuộc là lỗi của ai?
Khi người đàn ông trung niên kia tỏ ra do dự thì Ô đại ca đã đứng lên hỏi ngược lại.
Đồn trưởng Tần đã sớm quen với những chuyện như thế này, thế cho nên hắn chỉ đứng nhét hai tay vào túi quần, căn bản không quá quan tâm.
Tôn Lão Tứ vốn là người thật thà chất phác, vừa nghe Ô đại ca hỏi như vậy thì trong lòng thầm thở dài một hơi. Thầm nghĩ, cô gái trẻ, cuộc sống kẻ ác làm loạn, vì kiếm miếng cơm ăn nên tôi chỉ có thể làm trái lương tâm mà thôi. Thế là hắn lẩm bẩm nói:
- Đồn trưởng Tần...Là thế này, cô gái này làm vỡ món đồ cổ của Chu Lão Tam, còn ra tay đánh người.
Triệu Thanh Uyển giật mình nhìn gương mặt căng phồng và đỏ bừng của Tôn Lão Tứ, nàng thật sự khó thể tin, vì sao đối phương lại nói lời bịa đặt như vậy. Đọc Truyện Online mới nhất ở Toidoc.io
- Ông...Sao ông có thể nói như vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)