Đối mặt với cơn thịnh nộ của giám đốc Triệu, giám đốc Trương chợt phát lạnh. Phải biết rằng hắn đi theo làm tùy tùng, công tác giống như là lạc đà vác nặng, nhưng đứng trước mặt chủ tử thì thật sự giống hệt như cháu nội, nếu như hắn chỉ vì một chút chuyện nhỏ như vậy mà mất đi công tác thì thật sự rất đáng buồn.
- Ngài đừng nóng, tôi sẽ đi tìm ngay.
Giám đốc Trương đáp ứng một tiếng, hắn cũng không quan tâm đến cái gì là phong độ, vừa nói xong thì vội vàng chạy xuống lầu như một con chó điên.
Chỉ là khi giám đốc Trương chạy xuống dưới lầu thì nào còn hình bóng của Vương Tử Quân? Trên đường cái chỉ có lá vàng rơi trong gió mà thoi.
Giám đốc Trương thất vọng đưa mắt nhìn chung quanh, hy vọng ông trời sẽ cảm động trước thành ý của mình, cho tên kia xuất hiện trước mặt mình.
- Thật sự xin lỗi, rất xin lỗi..
Giám đốc Trương nhanh chóng nói lời xin lỗi.
- Đồ điên...
Người khách bị giữ lại chợt dùng giọng hung hăng mắng một câu, sau đó lên xe buýt bỏ đi.
Giám đốc Trương về khách sạn mà cảm thấy thất hồn lạc phách, hắn dùng giọng không yên lòng báo cáo cho thủ lĩnh là mình không có thu hoạch gì, không tìm được hai người kia. Giám đốc Triệu cũng đã khôi phục lại như thường, hắn phất tay không chút biểu cảm, tỏ ý cho giám đốc Trương lui ra.
Giám đốc Trương thấy phản ứng lãnh đạm của lãnh đạo mà trong lòng thầm cảm thấy bi ai, hắn là một giám đốc, tất nhiên biết rõ ý nghĩa của nó là thế nào.
Mỹ nữ chân dài Thanh Uyển thì luôn lẳng lặng đứng nơi đó, mãi đến khi giám đốc Trương rời đi mới khẽ hỏi:
- Bố, bản kế hoạch này thật sự tốt như vậy sao?
Giám đốc Triệu đang lật qua lật lại quyển sách rồi cười ha hả nói:
- Không tốt nhất, chỉ là rất tốt, tuy kế hoạch chỉ được viết nhất thời nhưng người viết ra nó lại nắm rát tốt hướng đi của các xí nghiệp lương thực trong nước. Trước kia bố cảm thấy mình có thể phân tích ra xu thế phát triển kinh tế trong ba năm, như vậy đã là thiên tài khó có được, không ngờ nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên, người này có thể phân tích được xu hướng phát triển kinh tế trong thời gian mười năm.
Giám đốc Triệu gấp quyển sách lại, khẽ đặt lên mặt bàn rồi dùng giọng lẩm bẩm nói:
- Xí nghiệp cạnh tranh với nhau cuối cùng chính là cạnh tranh nhân tài, nếu như có thể kéo người này về tập đoàn Chính Hồng, như vậy hiệu quả và lợi ích của tập đoàn sẽ bay vọt về lượng và chất.
Thanh Uyển rất ít khi thấy bố khen người như vậy, nàng cũng là một thạc sĩ kinh tế chuyên nghiệp, thế cho nên trong lòng cũng không phục, vì vậy mà vung tay cầm lấy bản kế hoạch để xem xét.
Giám đốc Triệu nhìn bộ dạng đọc sách chăm chú của con gái, giám đốc Triệu cảm thấy mình dù thế nào cũng phải đến xã Tây Hà Tử một chuyến.
- Bí thư Vương, chúng ta phải về sao?
Chu Thường Hữu dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn Vương Tử Quân rồi hỏi.
- Về sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)