Dường như cảm nhận được lực níu nơi cổ tay, hắn hơi nghiêng đầu, mỉm cười nhẹ như an ủi. Mà trong mắt hắn, Minh Du lại thấy sát khí bốc lên, liền lập tức buông tay.
Càng bình thản càng khiến người ta ghê sợ.
Những ngón tay của cung thủ dần nới ra, dây cung bật lên, mũi tên dày đặc ào ạt lao đến.
Minh Du núp sau lưng hắn. Chỉ thấy thiếu niên vung đao loạn ảnh, gạt rụng mưa tên. Trong không trung chỉ còn tàn ảnh đao múa, Minh Du dần dần hoa mắt, thấy mọi thứ đều chồng hình.
Điều nàng không nhìn thấy là, trong khoảnh khắc gạt tên, lưỡi đao bỗng lệch nửa tấc, một mũi tên xuyên thẳng ngực hắn. Mũi tên lách qua tim, đâm thẳng vào vai.
Sắc mặt thiếu niên tái bợt thấy rõ.
Minh Du luống cuống, mặc kệ đám kia đang lên dây cho lượt bắn mới, đành lấy thân che trước mặt hắn, nhắm chặt mắt, bộ dạng liều mạng: “Ngươi mau chạy đi.”
Nàng không muốn liên lụy đến người khác. Với thân thủ của hắn, thoát thân một mình chẳng có gì khó, kéo theo nàng chỉ thêm vướng víu, huống hồ hắn còn vì nàng mà bị trúng tên…
Thiếu niên nghe vậy thì khựng lại. Không quan tâm máu đang trào ra, hắn thô bạo giật phăng mũi tên, quăng xuống đất. Rồi hắn nhìn thiếu nữ trước mặt, rõ ràng là rất sợ nhưng vẫn chắn lên cho hắn, mắt nhắm nghiền, ngay cả trốn còn không biết, hắn bất giác thấy nàng hơi ngốc.
Bên tai Minh Du như có tiếng thở dài rất khẽ, tiếp đó nàng bị kéo trở lại. Thiếu niên đẩy nàng về phía cửa sổ rồi nói: “Nhảy.”
Tuy chỉ là lầu hai, nhưng cách đất vẫn cao. Minh Du chưa từng nhảy từ độ cao như vậy, đang lưỡng lự thì cổ áo sau bị nhấc bổng lên.
Thiếu niên xách theo nàng, đạp bậu cửa, khinh thân nhảy, đáp đất vững vàng.
Bị rơi xuống một cách đột ngột, mặt Minh Du tái đi. Áo váy bị kéo lệch chưa kịp chỉnh lại, thiếu niên đã cúi người nhặt đóa hoa đào rơi xuống đất, cài lại lên tóc nàng.
Minh Du hoàn hồn, vội chỉnh lại búi tóc: “Đa tạ…”
Giọng nàng vẫn còn run run: “Ta tên Minh Du, còn ngươi là ai?”
“Văn Yến.”
Minh Du nhìn vết thương sau khi rút tên, thịt da lộ ra đỏ lòm, nàng sững sờ: “Ngươi không sao chứ?”
Văn Yến thản nhiên lấy tay đè lên: “Chỉ là da thịt thôi.”
Với hắn, chút thương tích ấy chẳng đáng kể.
Nói rồi, hai người chạy về phía rừng trúc sau Tinh Túc Lâu. Sợ thương thế của hắn nặng thêm, Minh Du đỡ lấy cánh tay hắn, vụng về dìu đi, mắt vẫn dõi nét mặt hắn.
Vốn có thể đi rất nhanh, nhưng bị Minh Du bám lấy như thế, bước chân Văn Yến bất giác chậm lại. Khóe mắt hắn liếc thấy lông mày nàng cau chặt, sắc mặt trắng bệch, chẳng rõ là vì hoảng sợ hay vì thật lòng lo cho hắn.
Hắn chớp chớp hàng mi, thử rút tay ra. Thấy Minh Du không buông ra, còn có ý định siết chặt hơn, hắn bèn giật phắt tay mình về.
Minh Du khựng lại, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo mở to, thoáng bối rối hỏi: “Sao… sao vậy?”
Văn Yến khẽ mỉm cười: “Cứ níu thế này, biết bao giờ mới ra khỏi đây?”
Minh Du chợt hiểu ra mình vướng chân vướng tay, hai má nhợt nhạt lập tức ửng hồng, khẽ cúi đầu, để lộ gáy trắng mịn.
Sự việc ở Tinh Túc Lâu ắt sẽ dấy lên sóng gió. Trận tỉ thí võ này mời con cháu danh môn kinh thành đến dự, lại đột nhiên bị vây sát. Mà Nhị hoàng tử cũng đem quân tới, nếu không cho một lời giải thích, e là khó chặn được lời người đời.
Tà dương hạ thấp, bóng hai người in dài trên đất, một cao một thấp, rồi lẩn vào bóng trúc. Sống lưng thiếu niên thẳng tắp, đuôi tóc rủ ngang lưng, tay dính máu tươi. Thiếu nữ ngoan ngoãn sóng bước, qua một ngày, đóa hoa đào trên tóc đã hơi tàn, ẩn giữa lọn tơ mai.
Gió chiều lướt qua rừng trúc, lá chạm nhau xào xạc mát lạnh, khe suối róc rách trong vắt. Hai người dừng chân ngồi bên bờ suối.
Từ nãy đến giờ Minh Du vẫn canh cánh vết thương của hắn: áo mặc dày như vậy lại thêm thương tích, sợ hắn bí bách mà nhiễm trùng: “Để ta xử lý vết thương cho ngươi.”
Lời còn chưa dứt, Văn Yến đã vô thức che cổ áo: “Không cần.”
Bàn tay đang đưa ra của Minh Du khựng lại. Tưởng hắn thẹn thùng, nàng ngạc nhiên nói: “Đừng ngại, thân thể mới là quan trọng.”
Dọc đường nàng đã hỏi không biết bao nhiêu lần, đến mức lỗ tai Văn Yến sắp mọc kén. Nếu đổi lại là kẻ khác dám lải nhải bên tai hắn như thế, hắn đã khiến y vĩnh viễn câm miệng. Hắn nhìn Minh Du, mắt đảo một vòng rồi mới đáp: “Ta thật sự… có chút thẹn thùng.”
Lời từ chối khiến lòng Minh Du như vỡ thành từng mảnh, đuôi mắt đỏ hoe như điểm chút hồng. Nhìn vết thương nát bươm, nàng nghiêng mặt, cắn môi: “Được thôi.”
Văn Yến thoáng sững lại, xét thấy mình nói vậy cũng hợp lẽ, liền quay đi.
Hắn móc trong ngực ra một bình sứ bạch ngọc, rút nút gỗ, đổ ít bột trắng vào lòng bàn tay, rồi bôi bừa lên vết thương. Ngón tay còn vương thuốc trộn với máu, hắn rửa qua nơi dòng suối.
Nước loang thành từng vòng đỏ, so với dòng suối trong veo lại càng chói mắt. Minh Du xót ruột quay đầu lại, thấy hắn co một chân, duỗi một chân đong đưa, thản nhiên đến lạ, nàng nghĩ rằng chắc là không sao, bèn quay lưng lại.
Lúc này Minh Du mới quay lại. Văn Yến xòe tay ra, là một viên kẹo mạch nha. Nét ủ rũ trên mặt nàng phai dần, mày khẽ cong, nhận lấy kẹo rồi cảm tạ.
Nàng bóc giấy bọc kẹo, vừa định bỏ vào miệng thì thấy hắn nhìn chằm chằm: “Chỉ… có một viên thôi à?”
Văn Yến gật đầu. Hắn mang kẹo theo chỉ vì quanh người mình thường sặc mùi máu, mấy ngày không tan, hắn chán ghét mùi ấy nên ăn kẹo để vị ngọt át đi mùi gỉ sắt.
Trong lúc luống cuống, Minh Du đã gói kẹo lại, đưa lại cho hắn: “Ngươi ăn đi, ngươi đang bị thương mà.”
Nàng nghĩ hắn mang vết thương trong người, lòng đã đắng chát, còn tranh kẹo với hắn thì chẳng phải quá tệ sao.
Văn Yến lại chẳng hiểu thương tích thì có liên quan gì đến ăn kẹo. Nghĩ một lúc, hắn lôi ra một miếng mứt, bẻ một nửa đưa cho nàng, cười nói: “Mỗi người một nửa. Ngươi là một cô nương, thêm một viên.”
Minh Du nhìn viên kẹo với nửa miếng mứt bị dúi vào tay, còn hơi ngẩn ngơ, lắp bắp nói: “Đa tạ…”
“Văn Yến, ngươi đã cứu ta, ngươi muốn ta báo đáp thế nào?”
Nàng bất chợt ngước mắt lên, chân thành rực rỡ trong đôi mắt sáng rỡ nhìn thiếu niên tuấn mỹ trước mặt.
Mẫu phi và phu tử đều dạy nàng phải biết báo đáp ơn cứu giúp. Văn Yến đã đồng ý cứu nàng, giờ đến lượt hắn đưa ra điều kiện.
Hắn chạm mắt với nàng, ánh nhìn khẽ né tránh, tựa như ngẫm nghĩ: “Ta bị chủ nhân đuổi. Thấy ngươi là xuất thân đại hộ, ta có thể đến phủ của ngươi cầu một chỗ dung thân không?”
Lời hắn kể nghe rất đáng thương, không nhà không cửa, đôi mắt vốn sáng như ngân hà phút chốc tối hẳn.
Không nơi dung thân chỉ đành phiêu bạt.
Minh Du động lòng trắc ẩn, song vẫn nhớ phòng người không thể quên: “Ta sẽ tâu rõ với phụ thân.”
“Đã vậy thì đi thôi. Không còn sớm nữa, ta đưa ngươi về.” Vừa nghe nàng nhận lời, Văn Yến lập tức đứng lên, sải bước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
