Giọng điệu mềm mại vang lên khiến sắc mặt Lục Ngự Thần lập tức trầm xuống.
Anh đóng máy tính lại, không kiên nhẫn nói: "Vào mà không biết gõ cửa sao? Cô đến đây làm gì?"
Nam Thiến xách túi bước tới, làm nũng nhìn anh: "Em nhớ anh mà."
Lục Ngự Thần nhếch môi cười khẩy, ánh mắt vốn đã lạnh lẽo nay càng thêm sắc bén, khiến gương mặt vốn đã góc cạnh càng thêm phần nguy hiểm:
"Tôi đã kết hôn rồi, cô đừng tự rước lấy nhục nữa."
Nam Thiến sững sờ, cô ta không thể tin được người đàn ông cấm dục, lạnh lùng như Lục Ngự Thần lại đã kết hôn!
"Kết hôn với ai?"
Nam Thiến có chút không chấp nhận được sự thật này.
Lục Ngự Thần không buồn trả lời, chỉ lạnh lùng nói: "Cút ngay, nếu không tôi sẽ cho người đuổi cô ra ngoài. Dù sao cô cũng là tiểu thư nhà giàu, chắc không muốn mất mặt như vậy đâu nhỉ?"
Nói xong, anh châm một điếu thuốc, rít một hơi, dáng vẻ đầy chán nản và mất kiên nhẫn.
Nghe vậy, Nam Thiến cũng không dám ở lại lâu, cầm túi xách lên, hậm hực xoay người rời đi.
Giản An An ngồi trên sàn, chán nản đẩy đổ tòa tháp gỗ mà mình vừa xếp xong, sau đó lại bắt đầu xếp lại từ đầu. Chơi vài lần liền cảm thấy không còn hứng thú nữa.
Cô đứng dậy, nhìn sang quản gia bên cạnh, hỏi: "Quản gia ơi, em có thể đi tìm chồng của em không?"
"Được ạ, phu nhân. Tôi sẽ gọi điện báo trước với ông Lục."
Quản gia lấy điện thoại ra, gọi vào số của Lục Ngự Thần, nhưng không ai bắt máy, có lẽ anh đang họp.
"Quản gia ơi, được chưa ạ?" Giản An An sốt ruột hỏi.
Quản gia cầm điện thoại, đáp: "Ông Lục không nghe máy, có lẽ đang họp."
"Ưm..."
Giản An An hơi thất vọng, cúi đầu.
Thấy vậy, quản gia cũng không nỡ để cô buồn, liền đề nghị: "Hay là tôi đưa phu nhân đến công ty trước?"
Nghe vậy, đôi mắt Giản An An lập tức sáng lên: "Dạ!"
Sau đó cô theo quản gia lên xe đến công ty của Lục Ngự Thần.
Cô làm theo lời quản gia, bước vào thang máy và bấm tầng 15.
Đinh... tầng 15 đã đến.
Giản An An khẽ đẩy cửa, thò đầu vào, nhìn về phía bàn làm việc, giọng ngọt ngào cất lên: "Chồng ơi, anh có trong đó không?"
Lục Ngự Thần vừa cầm điện thoại lên liền lập tức đặt xuống, ánh mắt sáng lên đầy bất ngờ, nhanh chóng vẫy tay: "An An sao lại đến đây? Lại đây nào."
Bảo bối của anh còn biết gõ cửa nữa, thật đáng yêu.
"Lần sau đến không cần gõ cửa, cứ trực tiếp vào là được." Lục Ngự Thần dịu dàng nói.
Giản An An đẩy cửa bước vào, nhẹ nhàng khép cửa lại, sau đó từng bước nhỏ chạy đến bên anh.
Lục Ngự Thần vươn tay kéo cô vào lòng, ôm lấy eo cô, dịu dàng hỏi: "Nói cho chồng nghe, ai đưa em đến đây?"
"Quản gia ạ, bà ấy gọi điện cho anh nhưng không ai nghe máy."
Giản An An tò mò nhìn xung quanh phòng làm việc.
Lục Ngự Thần mở điện thoại xem tin nhắn cuộc gọi nhỡ, sau đó nói: "Vừa rồi chồng đi họp, không nhìn thấy."
Ánh mắt anh dán chặt vào Giản An An, càng nhìn càng thích, khuôn mặt vốn lạnh lùng thoáng chốc dịu lại.
"Có phải nhớ chồng nên mới đến công ty không?"
Anh đặt cô lên đùi mình, nhẹ nhàng ngửi hương thơm trên người cô, bàn tay chậm rãi xoa nhẹ sau lưng cô.
Giản An An không hiểu cách đối nhân xử thế, liền thành thật trả lời: "Không phải, ở nhà chán quá nên em đến tìm anh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)