Đôi mắt cô trong veo, tràn đầy sự đơn thuần.
"... Được rồi, chán đến mức nghĩ ngay đến anh, vậy cũng coi như là nhớ."
Lục Ngự Thần tự an ủi bản thân.
Lúc này có người gõ cửa.
"Lục tổng, tôi mang hợp đồng đến rồi."
"Vào đi."
Lục Ngự Thần đáp.
Một nữ nhân viên bước vào, trên tay cầm tập tài liệu, ngay lập tức chú ý đến Giản An An, cô ta liền cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
"Để đó đi."
Lục Ngự Thần liếc nhìn, đột nhiên nhớ ra gì đó, liền nói: "Lấy một bộ đồng phục nhân viên size M mang vào đây."
"Hả? Vâng, Lục tổng."
Nữ nhân viên nhanh chóng rời đi, chỉ chốc lát sau đã mang một bộ đồng phục mới tinh quay lại.
Lục Ngự Thần nhận lấy bộ đồng phục: "Ra ngoài đi."
Anh ấn nút trên bàn, ngay lập tức, rèm cửa sổ sát đất tự động kéo xuống.
"Chồng ơi, anh làm gì vậy? Sao trong này lại tối thế?" Giản An An ngây thơ hỏi.
Lục Ngự Thần lấy bộ đồng phục trong túi ra, bật cười trầm thấp: "An An, chơi một trò đóng vai với chồng nhé?"
Nói xong, anh không đợi Giản An An trả lời, trực tiếp giúp cô mặc bộ đồng phục nhân viên.
Giản An An mơ hồ nhìn anh, rồi lại cúi đầu nhìn bộ đồ trên người: "Trò gì vậy?"
Đột nhiên, Lục Ngự Thần ôm lấy cô, hai tay giữ chặt eo nhỏ, giọng nói trầm thấp mang theo sự mê hoặc: "Từ giờ không gọi chú Lục nữa, gọi là Lục tổng hoặc ông chủ Lục."
"Tốt lắm, gọi tiếp đi."
Lục Ngự Thần đặt cô lên bàn làm việc, bàn tay xoa nhẹ eo cô, rồi hôn lên xương quai xanh của cô.
"Lục tổng..."
Giản An An tiếp tục gọi, giọng nói bắt đầu mềm mại hơn vì hành động của Lục Ngự Thần.
"Tiểu yêu tinh."
Lục Ngự Thần thấp giọng nói, sau đó lập tức đè cô xuống bàn làm việc, cởi từng chiếc cúc áo của cô.
Giản An An lập tức hiểu ra anh định làm gì, giọng nức nở: "Chồng ơi, em không muốn... hu hu..."
"Ngoan nào, sẽ không đau đâu."
Lục Ngự Thần dịu dàng dỗ dành, Giản An An lại một lần nữa tin là thật.
Dù anh đã lừa cô bao nhiêu lần, cô vẫn luôn tin tưởng.
Những tờ giấy in trên bàn bị Giản An An nắm chặt đến nhăn nhúm, cô vừa khóc vừa trách: "Chồng xấu xa lừa em... Đồ lừa đảo..."
"Hừ, đúng vậy, anh chính là đồ lừa đảo."
Lục Ngự Thần đan mười ngón tay vào tay cô, cúi đầu nhìn cô, không kìm được thấp giọng nguyền rủa.
Mãi đến một giờ sau, Lục Ngự Thần mới chịu buông tha cô.
Giản An An vừa khóc vừa giơ tay đánh anh: "Em ghét anh! Ghét anh chết đi được! Đồ chồng hư... hu hu hu..."
Lục Ngự Thần thấy cô bị bắt nạt đến mức này, vội bế cô lên, lấy áo khoác quấn cô lại, dịu giọng dỗ dành: "Đừng khóc, đừng khóc nữa, lần sau chồng không như vậy nữa."
Nói xong, anh hôn nhẹ lên trán cô.
Giản An An mệt mỏi ngủ thiếp đi, Lục Ngự Thần nhẹ nhàng thay lại quần áo cho cô, rồi bế cô ngồi xuống ghế, ôm cô trong lòng, vừa xem tài liệu vừa dỗ dành.
Đến hơn hai giờ chiều, dù chân đã tê dại, nhưng anh vẫn không nỡ buông Giản An An ra, cứ tiếp tục ôm cô.
Lúc này cửa văn phòng lại mở ra, là Nam Thiến.
Cô ta giả vờ hối lỗi, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, Ngự Thần, sáng nay là em sai rồi, em không nên nổi giận... Ừm?"
Nam Thiến vừa nói vừa nhìn thấy cô gái nhỏ trong lòng Lục Ngự Thần, lập tức sững sờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)