Nói xong, anh cố ý làm mặt hung dữ để dọa cô.
"Không được! Không muốn... em ngủ với anh..."
Giản An An sợ hãi cúi đầu.
"Ngoan lắm, để chồng giúp em mặc quần áo."
Lục Ngự Thần xuống giường, đi đến tủ lấy một chiếc áo len cùng một chiếc quần dài, sau đó đến trước mặt Giản An An, chậm rãi mặc đồ cho cô.
Giản An An ngoan ngoãn ngồi yên, để mặc anh làm gì thì làm, trông hệt như một con búp bê.
"Chồng ơi, ba mẹ của em bao giờ về?"
Cô ngồi trên giường, ngây ngốc nhìn anh, khẽ hỏi.
Lục Ngự Thần mỉm cười đầy cưng chiều, nói: "Không biết nữa, có lẽ đợi đến khi em sinh cho chồng một tiểu An An thì ba mẹ sẽ về."
Anh sẽ vĩnh viễn không nói sự thật cho Giản An An biết.
"Lại nói thế nữa..."
Giản An An xuống giường, trên chân mang đôi tất lông mềm mại, không đi giày đã định bước ra ngoài.
"An An, quay lại mang dép vào, ngoan nào."
Lục Ngự Thần cầm dép lê, vội đuổi theo.
"Ừm..."
Giản An An đi theo Lục Ngự Thần xuống lầu, người giúp việc đã chuẩn bị sẵn bữa sáng.
Cô ngồi xuống ghế, đung đưa đôi chân nhỏ, cầm lấy chiếc sandwich, vừa ăn vừa nhai một cách ngon lành.
Ăn được một lúc, bỗng nhiên nước mắt cô rơi xuống, từng giọt trong suốt như những viên ngọc trai, rơi lã chã xuống bàn.
Thấy vậy, Lục Ngự Thần lập tức đặt điện thoại xuống, lo lắng hỏi: "An An lại khóc gì nữa vậy?"
Giản An An đưa mu bàn tay lau nước mắt, vừa khóc vừa nói: "Em... em muốn về nhà..."
Giọng cô run rẩy, suýt nữa bị nước miếng làm sặc.
Giản An An nghe vậy, nuốt miếng bánh trong miệng, nhỏ giọng đáp: "Chồng đối xử tốt với em, nhưng em vẫn nhớ ba mẹ..."
Nghe được câu trả lời khẳng định, Lục Ngự Thần hài lòng gật đầu.
"Đừng nghĩ nhiều nữa, ăn ngoan nào, ngoan lắm."
Giản An An rất dễ dỗ, chỉ cần dỗ dành một chút, cho cô chơi đồ chơi hoặc xem hoạt hình là cô sẽ nhanh chóng quên đi.
Sau khi ăn sáng xong, Lục Ngự Thần dịu dàng căn dặn: "Chồng phải đến công ty rồi, An An xem tivi đừng xem quá lâu, trưa phải ngủ một giấc nhé."
"Dạ, chồng đi đường cẩn thận."
"Ừ, bảo bối ngoan."
Giản An An đi đến ghế sô pha ngồi xuống, cầm điều khiển bật tivi, chọn một bộ phim hoạt hình, sau đó cúi đầu bấm đốt ngón tay.
"Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày, năm ngày... mười ngày..."
Đếm đến mức ngón tay không đủ để đếm tiếp.
Cô cảm giác mình đã ở nhà Lục Ngự Thần rất lâu rồi.
"Sao ba mẹ vẫn chưa quay về nhỉ..."
Giản An An ôm hai chân, ánh mắt ảm đạm nhìn màn hình tivi.
Có những lúc cô cảm thấy Lục Ngự Thần đang lừa mình, nhưng chỉ cần qua một lúc là lại quên mất.
Lục Ngự Thần sau khi kết thúc cuộc họp buổi sáng, việc đầu tiên làm là mở máy tính kiểm tra camera giám sát ở nhà, xem bảo bối An An của anh đang làm gì.
Anh vừa bật lên đã thấy Giản An An đang vừa chơi xếp hình, vừa xem hoạt hình.
Thỉnh thoảng cúi đầu, thỉnh thoảng ngẩng lên, hai mắt cứ đảo qua đảo lại không ngừng.
"Đáng yêu quá..."
Lúc này cửa văn phòng bất ngờ mở ra.
"Ngự Thần~ Sao anh không gọi điện cho em vậy~."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)